Skip to content

Hoa hồng nhà quê và thuyền thúng ngoài biển

09/02/2012
Hoa hồng nhà quê và thuyền thúng ngoài biển
Người Xa Quê (www.nguoixaque.vn) – 19.08.2010 – 10.19
Nỗi nhớ hình như luôn có sẵn đó. Chỉ cần một cái gì đó khơi dậy là nó lại bùng lên như một ngọn lửa.

Mưa. Chồng tôi nhìn mưa vừa than vừa cười, mưa như ở Huế! Tôi nhìn anh ấy, không ngờ những ngày mưa dầm ở Huế, theo chân vợ đi bộ qua cầu Tràng Tiền đến chợ Đông Ba, đã gây ấn tượng với anh. Mùa hè năm nay, tôi bệnh suốt tháng bẩy, mẹ chồng cũng không khỏe, đang như ngọn nến dần tàn, nên chẳng đi đâu, chồng tôi một mình loay hoay đi mua sắm các vật liệu về lợp mái nhà phía trong để chống lạnh cho mùa đông.

Hoa Hồng nhà quê

Ngoài vườn, chưa đến cuối hè, nhưng mưa nhiều và nhiệt độ xuống thấp bất thường, hoa hồng ngưng thôi không nở, chỉ có mỗi cụm hồng nhà quê (rose trémière), thân cao khoảng thước rưỡi, những đóa hoa to, mỏng manh, không có hương thơm, mọc dọc trên thân thì còn nở rộ, đong đưa trong gió trong mưa. Và một loài hoa nữa, hoa dâm bụt (hibiscus), từ tím xanh, cho đến trắng hồng đang nở rộ khoe sắc. Đó là những loài hoa báo tin cuối hè, nhường chỗ cho cúc mùa thu đang trồi mầm xanh.

Người ta báo tin đường xá, xa lộ nghẹt cứng, người đi nghỉ hè về, người vừa mới đi nghỉ hè hai tuần cuối của tháng tám. Đầu tháng chín, tựu trường, cha mẹ cũng phải đi làm, thêm một mùa hè nữa trôi qua.

Hôm nay tình cờ đưa người quen đến thăm ra phi trường Charles de Gaulle lấy vé máy bay, tôi bất chợt thấy nỗi nhớ nó ập đến, nao nao, như mình sắp leo lên máy bay về nhà. Những chiếc máy bay lăn bánh trên đường bay, bắc ngang qua xa lộ A1, xe chạy bên dưới, máy bay lăn trên đầu mình. Cái phi trường này, rộng mênh mông, người đi nườm nượp, hẹn đón nhau mà hẹn không chính xác chỗ nào thì đi tìm nhau phát mệt. May mà thời đại mới, có điện thoại di động, còn biết liên lạc tìm nhau. Trên đường về nhà, tôi bỗng dưng nhớ cái thuyền thúng, có lẽ vì hai vợ chồng nói chuyện về Việt Nam và du lịch.

Những chiếc thuyền thúng mong manh giữa biển khơi

Năm 2008 trong lễ hội biển ở Brest, vùng Bretagne bên Pháp, vào tháng bẩy, Việt Nam có đưa thuyền thúng đi tham dự, ngoài thuyền buồm, thuyền rồng, thuyền tre, thuyền nan. Armada là một lễ hội biển lớn, có hơn hai ngàn chiếc thuyền tham dự, biểu diễn, thu hút rất đông người đến xem. Tôi không có điều kiện đi Brest, muốn đi, phải thuê phòng khách sạn từ cả mấy tháng trước, cận ngày thì chỉ còn phòng ở những nơi cách Brest cả trăm cây số. Nhưng trước khi tất cả mọi thuyền tham dự đến Brest thì có một số thuyền đến cảng Rouen trước, dự một lễ hội nhỏ trên sông Seine, khúc chảy qua thành phố Rouen. Gọi là nhỏ, nhưng cũng quy mô lắm, nhộn nhịp rộn ràng lắm, đến cả bốn triệu người trong suốt mấy ngày hội, chen chúc nhau như kiến dọc hai bên bờ sông Seine, không kém thơ mộng như ở Paris.

Việt Nam không đưa thuyền của mình đến đây, nhưng Rouen gần nhà tôi hơn, nên chúng tôi đi Rouen. Nhìn những chiếc thuyền buồm rất hoành tráng, rất đẹp, rất sạch sẽ, bóng loáng, những người thủy thủ vạm vỡ, da nâu đồng rám nắng…như khêu gợi ham muốn đi xa, đi thám hiểm, đi phiêu lưu bồng bềnh trên sóng nước…

chính chồng tôi cũng nói, đem chiếc thuyền thúng của Việt Nam về đây, chắc ai cũng ngạc nhiên. Thật đấy, thiên hạ đứng há hốc mồm, tròn mắt, nhìn những chiếc thuyền buồm uy nghi, đường bệ lướt sóng sông Seine vào bến cảng, những chiếc thuyền cứu hỏa, vừa chạy vừa phun nước rất ngộ nghĩnh như đồ chơi trẻ con… Chiếc thuyền thúng, mong manh, nhỏ nhoi…bé hơn cả một chiếc lá trên mặt nước!

Chúng tôi thích về miền Trung nghỉ ngơi vài ngày yên tĩnh. Mỗi sáng dậy sớm, không có gì thích hơn là đi dọc bờ biển, đến các làng chài, chỗ những người đi biển đánh cá, ra khơi…xem họ làm việc. Chồng chài (là) vợ lưới…dô khoan dố hầy…

Thuyền đánh cá đậu chỗ nước sâu, xa xa, ngư dân đi từ bãi ra thuyền chính bằng những cái thúng. Lúc xuống nước, họ dựng đứng cái thúng, vừa đẩy vừa điều khiển cho nó lăn xuống nước, nhẹ nhàng như con nít chơi đồ chơi. Lúc lên bờ cũng thế, rồi họ để cái thuyền trên bãi, hoặc úp xuống, hoặc để ngửa, không cần có ai canh chừng, không ai ăn cắp một cái thuyền thúng.

Chồng tôi tò mò đến tận nơi ngắm nghía. Đặc điểm của thuyền thúng, đối đầu với sóng nước, không phải bằng một sức mạnh cứng rắn, kiên cố mà chính bằng sự mỏng manh, mềm dẻo của mình. Nhưng khi thúng úp thì phải biết bơi.

Thuyền thúng, xem thì rất đơn sơ, đúng là một cái thúng to, đan bằng tre, kết dính không thấm nước bằng dầu thiên nhiên (dầu rái, trét chai…), nên còn gọi là „thúng chai“, có đường kính to nhỏ khác nhau, khoảng 5 mét chu vi. Người đan thuyền thúng tính giá bán theo chu vi cái thúng. Tre dùng để đan phải là loại tre tốt, dài khoảng 6, 7 thước tây, gốc to khoảng trên 10 phân, đốn vào mùa khô, tháng một tháng hai tây, róc lấy vỏ xanh rồi vót thành nan tre, nhẵn nhụi, phơi trong hai, ba ngày cho tạm khô, tre khô quá thì gẫy, không còn mềm dẻo để đan. Học đan cho khít, đáy thúng cho tròn, không khó bằng làm vành thúng, lên vành thúng cho bền, chắc. Một cái thúng đường kính khoảng 2 thước tây cần phải dùng khoảng mười cây tre, có trọng tải khoảng 1.500 kí lô, hay chở được 5 người. Thúng lớn cần đến cả 50 cây tre. Cuộc đời mỗi cái thúng dài khoảng 6 năm (*).

Tập chèo thuyền thúng cũng là một công phu, làm cách nào chèo một cái thúng tròn, không có mũi, vượt sóng, đi theo hướng mình muốn, quả là một bài học lý thú. Có lẽ ai cũng sẽ thích thú khi nhìn một người ngư dân Việt Nam, ăn bận rất đơn giản, không có đeo phao cấp cứu, chèo cái thúng bằng một mái chèo ngắn, cũng mỏng manh, xuôi ngược dòng nước sông Seine. Ở Brest, trên vùng biển, thì cái thúng lênh đênh, thật đúng là rất bé nhỏ và khiêm tốn lẫn trong đám thuyền buồm dương oai trên sóng nước. Thấy như thế càng khâm phục và thương mến người dân chài Việt Nam.

Trời mưa trên biển. Nước trên đầu, nước dưới chân. Chúng tôi say mê theo dõi công việc của một anh chài, anh dùng thuyền thúng bơi ra, cột thúng vào chân thang, leo lên chỗ ngồi, sửa soạn tư thế đạp như đạp xe. Vụp! Cái vò đang căng trên mặt nước biển, đột nhiên sụp sâu xuống nước. Anh chài chờ một chốc lát, lại đạp. Cái vò từ từ trồi lên khỏi mặt nước. Anh chài tụt xuống chân thang, leo vào thuyền thúng, bơi ra giữa vò, mở vò cho tôm cá mắc lưới rơi thẳng vào thuyền thúng. Cột lại đáy vò xong, anh bơi thuyền thúng vào bờ, cho tôm cá bỏ vào trong những cái xô nhựa, giao cho vợ ra chợ bán hay đem về nhà nuôi thả trong nước, trong đá lạnh. Anh móc cái túi áo trên ngực cho chúng tôi xem một con cá đẹp, giữ riêng để tối nay nấu ăn, trong túi quần đùi cũng có vài con cá. Chồng tôi cười thoải mái, vỗ vào túi áo ngực của mình: em xem, nếu tôi cũng bắt một con cá bỏ túi để chiều nay ăn…!

Chúng tôi hẹn lần sau, sẽ về thăm lại miền Trung và cái thuyền thúng, sau mùa hồng nhà quê bên Pháp.

Theo Quehuongonline (Nguồn: Mathilde Tuyet Tran)

Les commentaires sont fermés.