Skip to content

Đi thuê nhà là chiện nhỏ

24/09/2014

Đi thuê nhà là chiện nhỏ ©MathildeTuyetTran, France 2014, http://mttuyet.fr

Tôi đi thuê một căn hộ ở Pháp. Tưởng là chiện nhỏ. Nhà cho thuê, nhà bán treo bảng đầy rẫy, cửa sổ trống trơn, không có màn cửa, thiếu gì ? Chủ nhà cần tiền thì phải cho thuê chứ, ai lại để nhà trống ? Nghĩ vậy.

Giá nhà thuê ở tỉnh nhỏ, thành phố nhỏ thì rẻ. Nhưng chỗ nào gần đường xe lửa chạy vô Paris thì giá tăng vọt lên. Thời chiến, các nhà ga thường bị quân thù địch dội bom để phá hủy các tuyến giao thông, ai cũng sợ ở gần nhà ga, bom đạn dội nát nhà, chết hết người. Nhưng, bây giờ, có ai còn nhớ đến chiến tranh ? Chiến tranh nó ở đâu đó xa xôi kia, chứ đâu có ở kề cận mình ?! Ai cũng muốn tìm thuê nhà ở gần nhà ga, miệng hầm xe điện, gần phi trường, gần bến xe bus để đi làm đi ăn cho tiện.

Nước Pháp rộng rãi, không đánh thuế xe hơi như ở bên Đức, ai có chút tiền thì mua một cái xe cà tàng còn chạy được, đổ hai ba chục oi rô xăng dầu vào, là chạy kiếm cơm được. Tuy vậy, số lượng xe hơi lưu thông trên đường phố, xa lộ…giảm đi thấy rõ.

Con gái tôi trợn mắt, má biết không, tiền con đổ xăng chạy loanh quanh một tháng là bằng hơn một nửa tháng tiền thuê nhà rồi, còn tiền đâu mà ăn ?!

Vợ chồng tôi lái một chiếc xe cũ, còn có vẻ mới nhờ chồng tôi thường xuyên chăm sóc, loại xe gia đình để chở đàn con, vật dụng mỗi khi chợ búa, dọn nhà, đi chơi với bạn…Hôm trước, bị một người không quen biết gì cả, tình cờ gặp ngoài đường, hét ngay vào mặt, cái mặt ông là mặt nhà giầu ! Giật cả mình. Dù là chúng tôi ăn mặc rất giản dị, bình dân, không sơ mi cà vát, không son phấn lòe loẹt, giầy cao gót cả tấc. Thời buổi này, người nghèo đang ghét người giầu thậm tệ, « nó » cho mình là giầu, hễ có chiện là nó sẽ « thịt » mình, phá nhà hôi của.

Mấy cái công ty địa ốc, đã vung vẩy từ ngay trong điện thoại, hễ bà có hợp đồng làm việc vĩnh viễn thì tôi mời bà đến, còn như bà chỉ có hợp đồng giới hạn, hợp đồng anh-tê-rim (interim), hay « ăn » xã hội thì chúng tôi xin miễn, không cho thuê được. Hay là sinh viên, có cha mẹ đứng sau lưng trả mọi thứ phí tổn nuôi con ăn học, thì được. Chủ nhà đã mua hợp đồng bảo hiểm mất thu nhập từ tiền thuê nhà, người thuê phải có thu nhập gấp ba lần tiền thuê nhà, nên chúng tôi không thể cho bất cứ ai thuê, phải theo quy luật của bảo hiểm đặt ra.

Tôi cười, tôi vẫn còn là sinh viên đấy. Họ trợn mắt, bà học gì lâu thế ?! Phải học chứ, học cho óc không bị mòn, cùi, vô cảm. Cha mẹ lên trời rồi, nhưng có chồng nuôi, chồng tôi bảo lãnh. Họ tưởng tôi nói đùa, cười lại một cách lịch sự.

Cái ông chủ nhà, sơ mi sọc, cà vạt bông, thắt lưng da, quần ôm thẳng ống nhỏ, đánh bóng loáng giầy da đen, hỏi tôi lửng lơ tò mò…bà thuê cho bà ?…mà tôi nghe tiếp theo trong đầu nửa câu sau… »bị chồng bỏ, ly dị rồi hả ?… ». Giọng ông ta to, rõ ràng, rành mạch:

– Tôi sẽ đưa cho bà một danh sách những giấy tờ cần phải nộp cho tôi: căn cước, giấy chứng nhận thu nhập ba tháng lương, giấy bảo lãnh của nhà băng, tháng đầu thì phải trả thêm một tháng tiền cọc, đáng lẽ tôi đòi ba tháng, nhưng tôi thấy bà có vẻ hiền lành tử tế…Bà nên nhớ, ba điều kiện của tôi là trả tiền nhà đều đặn trước ngày 10 mỗi tháng, không phá hoại nội thất trong nhà, không làm ồn làm phiền hàng xóm !

Ông ta kể thêm để răn đe:

– Tôi mới đuổi một người thuê nhà đi. Tôi không chơi kiểu kiện tụng, tòa án tòa iếc gì hết, tốn tiền luật sư hai ba năm, mất thêm thì giờ ! Bọn tôi sáu người, đem bao tải đến, quăng đồ đạc vào trong bao tải, khuân ra ngoài, thay ngay ổ khóa, thế là xong. Khỏi mất công.

Cái ông Tây này, nếu nó là Tây thực dân bên mình ngày xưa thì có mà chết với nó.

Bây giờ là giữa tháng chín rồi, mùa đông sắp về, người cần nhà phải có chỗ ở trong mùa đông, người cho thuê biết là chỉ còn ít thời gian thôi là luật cấm đuổi nhà mùa đông sẽ có hiệu lực, để bảo vệ người thuê nhà, chủ nhà không được đuổi người thuê từ tháng mười cho đến hết tháng ba, nếu họ vì thiếu thốn không trả được tiền nhà.

Ông ta than thêm:

– Mười người xin thuê thì chín người thất nghiệp, không đủ tiền, còn người có công ăn việc làm thì lại chê đắt ! Bà tính, tôi cho ai thuê bây giờ ? Tôi có một căn nhà rao bán từ đầu năm nay, đến giờ chỉ có một người đến xem ! Chỉ có hai trăm ngàn thôi, nhưng không có người mua ! Bạn tôi, làm nhà băng, không cho ai mượn tiền mua nhà hết, họ mượn rồi lấy đâu ra mà trả, lỡ thất nghiệp nửa chừng ?! Thị trường nhà cửa lúc này chỉ còn người đã có nhà, bán nhà mua nhà khác, mà chiện đó cũng còn khó ! Bán ? ai mua ?

Câu cuối của ông đầy hứa hẹn:

– Tối mai, bẩy rưỡi, bà đến coi nhà, nếu bà muốn sơn trắng hết, thì tôi sơn cho bà.

Ông khoe thêm, gây thêm ấn tượng:

– Tôi muốn vay tiền nhà băng, mua thêm nhiều nhà cho thuê cũng được, nhưng sẽ mất lợi vì cái khoản thuế thu nhập, thuế nhà đất tăng lên. Còn như tôi muốn bớt đóng thuế thì phải qua nước Bỉ ở, nhưng phải có thu nhập ít nhất một triệu oi rô một năm.

Cái chiện dân giầu xụ triệu phú, tỷ phú của Pháp, nhất là ở Paris, đua nhau bán những căn hộ bạc triệu oi rô ở thủ đô nước Pháp, dọn nhà qua thủ đô nước Bỉ Bruxelles để bớt đóng thuế nuôi dân tộc của mình, mua cả một khu phố ở gần nhau, chuyển địa điểm cư trú chính thức sang Bỉ, nhà nào cũng là nhà riêng và có cầu thang máy, thì báo chí đã phát huy nhiều rồi 1).  Cái cầu thang máy trong nhà, ở thế kỷ thứ 21 này, thì đó chính là dấu hiệu nhà giầu đích thực. Cả đời tôi chẳng hề mơ ước có cái cầu thang máy, chỉ mong sao chồng tôi đêm nào cũng ngáy đều đặn, rù rì bên cạnh tôi.

Nhìn ông chủ nhà giầu xụ, có nhiều căn hộ cho thuê, bận rộn lo lắng tuyển chọn người thuê nhà, leo lên chiếc xe mẹc sơ đéc (Mecedes) mầu trắng, tôi mới sực nhớ, hồi nãy quên « đánh » chiếc xe « bế-em-về » xì po (BMW Sport) cũ của tôi ra, modell 1980, để chấn lại với ông ! Giá thuê trung bình ở cái thành phố nhỏ này chỉ có 10 oi rô một mét vuông, mà ông này đòi 14 oi rô một mét, cộng thêm tiền sưởi nữa là thành 17 oi rô một mét.

Nghe tôi kể chiện thuê nhà, con gái tôi cười phì, má ơi là má, thiệt là chân chất như cục bột, thời buổi này, đi thuê nhà thì phải diện cho thật sang, mượn cái xe hơi đẹp của bạn, làm mấy cái giấy lương giả, cóp pi, móc túi ký « sếc » một cách thoải mái, vay mượn bạn bè trước đó tiền cọc, tiền thuê nhà tháng đầu, là xong thôi ! Chi mà thành thật, thành tâm quá cho nó khổ cái thân ?!

Con tôi nói đùa để trêu chọc tôi thôi, ai tưởng đó là con xúi mẹ làm bậy thì chắc chắn là không sinh sống ở Pháp nên không hiểu phong cách trào phúng châm biếm quen thuộc trên đất Pháp. Vả lại, phải thuê nhà ở những nơi mình có công có việc kiếm cơm, nên mọi người vì miếng cơm manh áo đều phải chen chúc nhau vào những thành phố lớn, hay những khu ngoại ô quanh những vùng kỹ nghệ, những trung tâm thương mại, những nơi có phương tiện chuyên chở công cộng, xe bus, xe điện, xe lửa, phi trường…hay đường giao thông thuận tiện, làm cho giá thuê nhà ở những khu vực ấy tất nhiên là cao hơn ở vùng ranh, vùng quê, vùng biên xa xôi hẻo lánh, không có công ăn việc làm.

Nhưng tôi buồn tình đời quá.

Trong buổi họp hôm đó, tôi ngồi giữa những người thất nghiệp, toàn là dân Pháp chính gốc. Đa số trẻ từ 25 đến 40, chỉ có một ông già 56 tuổi, và tôi, già nhất, nhưng cũng còn phải làm việc thêm 3 năm nữa mới đúng tuổi về hưu. Năm nay mà xin về hưu sớm trước thời hạn ấn định thì nó cắt tôi 11% vĩnh viễn cho đến chết ! Tội vạ gì. Còn sức thì còn ráng. Càng ngày nó càng kéo tuổi hưu cho dài thêm, 58 lên 60, 60 lên 63, 63 lên 65, 65 lên 67, có thằng chính khứa lại còn đề nghị kéo dài thêm lên thành 69. Nhiều người chết sớm trước khi được hưởng lương hưu, bọn nó lời thêm cái khoản ấy.

Người nhân viên trẻ điều khiển buổi họp trấn an một cách nhẹ nhàng trước rằng, chúng tôi biết là thị trường thiếu công ăn việc làm, nhưng bạn nên cố gắng để giữ tinh thần tích cực, học hỏi thêm kinh nghiệm của những người khác cùng hoàn cảnh. Bản thân tôi, muốn làm thông dịch viên, nhưng không có việc, nên tôi phải làm hướng dẫn cho các bạn.

Mỗi người kể về tình trạng đi tìm công ăn việc làm của mình. Những người trẻ còn cười nói, hăng hái. Ông già 56 luôn có giọng phẫn nộ. Ông có gì đâu ?! không vợ, không con, không công ăn việc làm, không có chỗ ở, lại còn phải làm việc thêm 7 năm nữa mới nộp đơn xin về hưu, lãnh lương hưu được.

Một bà trung niên kể rằng, bà là thợ thêu (bằng máy thêu), hãng đóng cửa, thất nghiệp, thêm cảnh vợ chồng bỏ nhau, bà ôm hai đứa con ra ở trong một cái xe kéo, loại du lịch (caravan), dựng ở trong một chỗ cắm trại công cộng, gần 2 năm trời. Không có chủ nhà nào cho bà thuê nhà. Nhưng ở caravan cũng tốn kém tiền thuê chỗ. Bà tìm việc dọn xẹp lau chùi nhà cửa, vừa tiền để dành, vừa vay mượn thêm của người quen, bà mua một cái chòi vườn bằng gỗ, tự láp ráp xây dựng lấy, giá khoảng ba ngàn oi rô, đặt trên mảnh vườn của cô em gái, rồi ở trong đó với hai đứa con từ vài tháng nay, bớt được tiền thuê chỗ ở để có thêm tiền ăn uống cho ba mẹ con.

Tầng trên (d’en-haut) thì ai chết mặc ai tiền thầy bỏ túi, bọn nó chẳng cần « justifier » gì ai, và ở đâu cả, còn tầng dưới (d’en-bas) muốn được quan trên thương tình phát cho một đồng một cắc thì phải « chứng minh » (justifiez-vous !) đủ mọi thứ: giấy căn cước, giấy lương, giấy bảo hiểm, giấy bảo lãnh, tờ khai danh dự, giấy thuế…giấy và giấy. Bây giờ, chỉ cần nhắc đến chữ « les sans-dents » (những kẻ không răng) là mọi người hiểu ngay cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Vừa nghèo vừa nhụt, có răng đâu mà cắn lại ? Nhưng, Phật đã chỉ là vạn sự vô biên, không có gì là bất biến cả, cứ để đó rồi coi, có ngồi lâu trên đống tiền được không và có sung sướng bằng người nghèo hơn không.

Tôi không còn ngạc nhiên khi những người ấy bĩu môi về cái chiện bà tình nhân Trieiwillier của tổng thống « có quyền » tự xưng mình là Đệ nhất phu nhân, ăn, xài, du lịch, có văn phòng trong cung điện, có gác đờ co cho cả gia đình bằng tiền đóng thuế của dân, khi họ phản đối nước Pháp thu nhận « quá nhiều » người ngoại quốc đến dành dật công việc và ăn bám xã hội. Toàn cầu hóa, kéo theo tự bảo vệ, cũng là một phát triển tất yếu. MTT

Chú thich:

1) theo nhật báo Le Monde ngày 13.09.2014, các triệu phú, tỷ phú Pháp đã chuyển một số lượng tài sản lên đến 17 tỷ euos qua nước Bỉ : Bài viết «  Les Français détiendraient 17 milliards d’euros en Belgique »

PS: có bạn đọc lo lắng cho MTT, hỏi là chiện thiệt hay chiện bịa, viết cho vui ? Xin thưa, đây là những chiện thiệt, không phải bịa, và cảm ơn sự quan tâm của các bạn nhiều nhé.

"Heinz, em cần một đôi giầy mới !

Tranh châm biếm « giặc phụ nữ » (femen) của Peter Thulle: « Heinz, em cần một đôi giầy mới ! »

escroquerie_banques_gouvernement« Điều mà chúng ta đang sống, đó không phải là một sự khủng hoảng, đó chính là một sự lường gạt »

Source: La pilule rouge.wordpress.com

Les commentaires sont fermés.