Skip to content

Mùa đông đã về

23/01/2016

Mùa đông đã về – ©MathildeTuyetTran, France 2016 – http://mttuyet.fr

Một ngày mùa đông rất đẹp, trên một mầu xanh, dưới một mầu trắng xóa

Chờ mãi từ tháng mười hai cuối năm 2015, những ngày Noel ấm một cách lạ lùng khiến cho người nhà nông đều nói là tháng ba, tháng tư năm 2016 sẽ là những tháng rất lạnh. Nhưng từ hai tuần nay thời tiết đã chuyển từ mưa gió lạnh ẩm qua băng giá, cho đến hôm nay thứ tư 20-01-2016 thì nhiệt độ xuống dần.

Miền Nam nước Đức đã xuống âm 20 độ dưới 0 độ. Còn ở vùng tôi ở thì buổi sáng sớm là khoảng âm 9 độ dưới không độ, ban đêm xuống đến – 15°. Một cái lạnh cực lạnh, nhưng khô, dễ chịu hơn là cái lạnh vừa vừa mà ẩm ướt.

Đến trưa màn sương trắng vẫn chưa được vén lên, có ngày không thấy mặt trời lên, nhưng khoảng 16 giờ chiều thì lại thấy ông trời lặn xuống, rất nhanh ở phía đông. Ban ngày, buổi trưa thì ông mặt trời mùa đông tròn xoe như cái đĩa, cũng trắng bạc như mầu sương trắng.

Hoa băng giá

Người nhà quê vui mừng khi thấy mùa đông về với băng giá, họ trầm trồ cảnh đẹp mùa đông, bên trên toàn một mầu xanh, bên dưới toàn một mầu trắng. Lạnh khô như trong tuần này thì sâu bọ chết bớt nhiều, mùa hè sắp đến sẽ có nhiều hoa quả. Nhưng những con thú vật trong rừng thưa, trên đồng rộng, thiếu chỗ ẩn núp, làm mồi rất rõ cho thợ săn. Ngay cả mấy con ác điểu, hai cánh xòe rộng hơn 1 thước bề ngang, bay lượn lờ khá thấp, kêu to « kạt kạt… » rồi đâm chúc xuống những con mồi tội nghiệp.

Hôm qua đi chợ về, bỗng nhiên thấy một con hoẵng trẻ, mới chừng được ba tuổi, vượt qua xe chúng tôi, chạy lên trước. Trời ơi, nó chạy còn nhanh hơn xe chúng tôi, bốn vó chân chạy trối mạng trên đường nhựa. Té ra, phía sau xe tôi, là xe của một đám thợ săn, bám sát đít xe, sốt ruột chờ đến khúc được qua mặt xe tôi, để đuổi theo con hoẵng và bắn chết nó. Chồng tôi, cũng là một tay thợ săn thiện xạ, lắc đầu phê bình, bọn này là bọn man rợ, luật cấm không cho đuổi theo thú bằng xe hơi mà bọn họ vẫn vượt qua luật.

Đám chim sẻ bay từng bầy ngang qua vườn nhà tôi, sang nhà hàng xóm, tíu tít dành nhau ăn trên cành cây, nơi bà hàng xóm đã cột lủng lẳng những quả cầu tròn làm bằng thóc lúa trộn với mỡ, để nuôi chim mùa đông.

Bên nhà tôi, thì con chim họa mi cổ đỏ vui mừng thong dong nhặt từng hạt gạo vãi trên sân sau, nó rất sợ bọn chim sẻ, chỉ dám mò đến kiếm ăn khi nó chỉ có một mình.

Vườn mùa đông có cây mầu trắng

Có một mùa đông, khi chúng tôi về Hà Nội vào mùa Tết, tháng ấy trước Tết miền Bắc lâm vào cảnh « rét hại », tức là đồng ruộng hoa mầu bị hủy hoại, trâu bò chết vì rét ở những nơi chủ không quây quít chuồng chắn gió, chắn mưa và chất rơm rạ cho ấm chuồng.

Chúng tôi ở một khách sạn rẻ tiền và không có ăn sáng, nên sáng sớm nào cũng phải mặc quần áo đủ ấm, đi ra khỏi khách sạn tìm chỗ ăn sáng. Người Việt, đi ăn sáng là một thú vui, cà lê chỗ nào cũng có cái ăn, phở, bánh cuốn, cơm tấm…đi xa, đi gần hay ngồi ngay trên lề đường, bên cạnh những cái nồi to tướng bốc khói nghi ngút quanh bờ hồ. Người nước ngoài thì không thấy vui chút nào cả, lại thêm phần khó chịu, đói bụng, khát cà phê thì đi thêm một bước là một bước càu nhàu.

Sáng sớm hồ Gươm cũng bốc khói sương mờ ảo, cái hồ mắt nhìn thì thấy nhỏ, nhưng chân đi một vòng là thấy mỏi, cũng xa đó chứ, cho người già. Cái lạnh ấy chỉ mới ở nhiệt độ là 9 đến 10° nhưng vì độ ẩm cao nên thấm qua các lớp quần áo, lạnh nhức nhối đến xương tủy. Trường học đóng cửa, học trò được ở nhà cho ấm. Những nhà hàng sang trọng thì có máy điều hòa không khí hai chiều, vào ngồi ấm áp. Nhưng có nhiều nhà hàng, tuy giá bán cao dành cho người nước ngoài, nhưng cửa mở bốn bề, gió lạnh thổi lồng lộng, chăm chút cho khách lắm thì họ đem ra cho một cái ông lò có một cục than hồng để sưởi ấm bên cạnh bàn. Chúng tôi không quen mặc đầy đủ quần áo, áo trong, áo khoác, mũ mãng để ăn trong cái lạnh, thấy vướng và khó chịu,

Bây giờ, bên nhà đang gần Tết, nhiều người chắc hẳn rất bận rộn lo sắm sửa quà Tết, biếu xén, lo gói bánh chưng, lo quần áo đẹp mặc ngày Tết, lo về quê ăn Tết… Cái hương vị ngày Tết tôi có ở nơi xa là mùi hương trầm rất thơm của những nén nhang đốt trên bàn thờ trong nhà, đó là món quà rất quý của một người bạn đem tận tay từ quê hương sang cho tôi mấy năm về trước, chỉ dám dùng những khi cần thiết, như khi có giỗ của mẹ tôi trong tuần qua.

Thánh lễ thụ phong Giám mục của Mgr. Renauld de Dinechin tại thánh đường Soissons ngày 20-12-2015

Thắp nén hương của bạn tặng, tôi bỗng nghĩ đến một chữ « cho ». Cách đây một tuần, chúng tôi đi dự thánh lễ phong Giám mục tại địa phận giáo hội quê hương của chồng tôi, vì cả đời ông ấy chưa được xem thánh lễ phong Giám mục, là một việc hiếm có. Nhà thờ đông nghẹt người dự lễ từ già cả cho đến trẻ em nằm nôi, có cả đến hơn ngàn người, nhiều người phải đứng dự lễ, tôi cũng đứng suốt hơn hai tiếng đồng hồ. Giám mục mới của địa phận truyền chữ của tòa thánh ban cho năm nay 2016 là Miséricorde (lòng khoan dung, độ lượng), khiến tôi liên tưởng đến hai chữ « Từ Bi, Bác Ái » của nhà Phật.

Sau buổi lễ dài hơn hai tiếng đồng hồ, giáo dân được mời uống nước để gặp gỡ Giám mục. Chúng tôi đi theo về nơi tổ chức trong một trường học gần nhà thờ. Mới vừa bước vào gian phòng, tôi nhìn chồng tôi cười, ngạc nhiên : Anh ngửi thấy mùi gì không ? À ! Mùi nem ! Đúng rồi, mùi nem rán của người Việt, không sai đi đâu được Tại sao lại có mùi nem rán ở một Soissons tỉnh lỵ ngày nay ?

Chị Hiệp (bên trái) và chị Dung (bên phải)

Hóa ra, cả một cộng đồng giáo dân người Việt « đi theo » Giám mục tham dự thánh lễ, vì ngài được chuyển từ một địa phận gần Paris về vùng của chúng tôi,  và có hai chị, chị Dung và chị Hiệp, đã tình nguyện làm hơn 1 ngàn cái « nem » (chả giò) và bánh quai vạt cho buổi chiêu đãi, làm ở nhà, đi hàng trăm cây số, đem đến tận nơi mới chiên tại chỗ cho nóng, rất ngon. Tôi chỉ là người (không làm mà được) thưởng thức.

Chị Dung rất vui vẻ, hòa hợp, chạy đến dúi vào tay tôi một cái vòng tay mầu xanh cẩm thạch có một cái thánh giá bằng gỗ nhỏ, Nè, tặng chị nè, Đức Cha ban phép lành rồi đó, khiến tôi sững sờ cảm động.

Trên cái đèn làm việc của tôi, nhìn nó hàng giây hàng phút mỗi ngày đã có treo chuỗi hạt thánh giá mầu trắng của anh V. tặng, nay có thêm cái vòng tay.

Lễ nhận quà tặng của giáo dân trong buổi thụ phong

Tôi rất hạnh phúc được cho như thế, nhất là khi hoàn toàn không chờ không đợi, không có một « nguyên nhân thương mại » nào cả, như ngày cưới, hay ngày sinh nhật… Có một hôm, chồng tôi đi lấy thư, toàn là những hóa đơn phải trả tiền, nộp thuế, khiến tôi than một cách mệt mỏi « Không có cái thư nào tình yêu bay đến hay sao ? », ông ấy trả lời ngay, « Vậy hả, vậy để tôi đi ra ngồi vào hộp thư nhé ! ».

Không cứ phải cho tiền, cho vật chất mới là cho, nhưng cho một nụ cười vui tươi, thông cảm, an ủi, cho một cái nhìn cảm thông thầm lặng, cho một câu nói đầy tình cảm chân thật, hóm hỉnh, khích lệ, cho một suy nghĩ, cho một nén hương thắp từ xa, thắp trong tâm tưởng, cho kinh nghiệm, cho kiến thức, cho hiểu biết…có rất nhiều điều để cho, nhưng cũng phải nhận thấy là mỗi người luôn vấp vào giới hạn của chính mình, có khi không biết cho, có khi không biết nhận.

Hành động « cho » là một hành động khó, không dễ. Mình cho ai điều gì, mà người được cho không thích người cho mà cũng không thích cái được cho. Mình cho ai điều gì mà người ta không cần có. Lòng vị kỷ, nhỏ nhen, kiêu ngạo….những tình cảm và ý tưởng thuộc về phạm trù « sân » giận thường làm mờ mắt, mờ tâm con người, nên có khi được cho thì họ lại nổi cơn giận, tự ái, tự phụ. Mình cho ai điều gì mà thực tâm chờ đợi một sự biết ơn, đáp trả thì việc cho đó là vụ lợi. Mình cho ai điều gì, hễ cho rồi thì thôi, không nghĩ trở lại việc đó nữa, có lẽ khó, nhưng mà hợp với tâm lành nhất và là một hạnh phúc cho chính mình.

Cái thú ở trong nhà sưởi ấm nhìn ra những cành cây đã đóng thành băng đá, làm cho không khỏi nghĩ đến những người khác lang thang không nhà không cửa, hay những trại người tị nạn giữa đồng không mông quạnh, và những người còn đang vượt biển đi di tản trong một thời tiết như thế. Cuối năm ta, bạn tôi viết thư, khoe sắp bay về ăn Tết « con khỉ » một tháng.
Tôi vẫn thèm muốn được về, để đầu trần, áo cánh ngắn tay phong phanh trên quần lụa mỏng, đôi dép lê nhẹ nhàng…như thế đi dạo phố phường, bãi biển… tắm nắng một bữa no nê trên quê hương. MTT

Les commentaires sont fermés.