Skip to content

Giấc mơ Mỹ với Trump

10/11/2016

Giấc mơ Mỹ với TRUMP – ©Mathilde Tuyết Trần, France 2016

Thiên đường Mỹ quốc mộng mơ của người Việt là làm thế nào để (phải) có một cái nhà, và ít nhất một cái xe mới tinh trong đời, và thêm vào đó là những cái thẻ credit cho phép mượn mỗi thẻ 100.000 đô la mỹ để lấy le với bà con thiên hạ.

Nhưng những món nợ đó đều phải được trả lại bằng sức lao động của chính mình và „giấc mơ Mỹ“ đó không phải chỉ là của người Việt gốc Mỹ, mà có công ăn việc làm, có thu nhập thường xuyên, là giấc mơ của mỗi người dân Mỹ.
Chồng tôi có một bà dì ruột sống ở California, cuộc đời bà có nhiều điều bất hạnh xảy ra, chồng chết vì tai nạn lao động, con trai và con gái bà với một đứa cháu, đến giờ là đứa cháu duy nhất, đều chết vì overdose, đứa con trai còn lại cuối cùng thì thất nghiệp, bà bỏ phiếu bầu phiếu bầu cho Trump với hy vọng có một thay đổi thật sự, „change“ là một từ khóa quyết định, phải có „thay đổi“.
Trong cuộc bầu cử này, người ta cứ tưởng là Donald Trump sẽ bị đánh bại bởi bà Hillary Clinton vì phong cách ăn nói trợn trạo của ông. Nào ngờ đâu, sự kiện đó lại được dân chúng đánh giá ngược lại, dám ăn, dám nói, dám kêu đích danh con mèo là con mèo (từ ngữ Pháp: appeler un chat un chat) tất là dám làm. Ông không nói những lời hoa mỹ, văn vẻ chỉ có „thượng tầng“ xã hội Mỹ mới hiểu. Gần 40% cử tri nữ bỏ phiếu cho ông, và cả một thành phần những người da màu, và người ta đang chờ những con số chính xác để phân tích và bình luận.
Cũng thế, có người cho rằng, bầu cử , tức là một hình thức trưng cầu dân ý, từ chị Ba ngoài chợ cho đến anh Tư làm đồng đều đi bỏ phiếu là „nguy hiểm“, vì họ ngu dốt, dễ bị lầm kế mị dân, dẫn đến bầu sai người, dân chủ kiểu đó thì cứ bốn năm, năm năm lại „sửa sai“ một lần. Lập luận này dẫn đến sự kiện thường được nêu ra, cho rằng „dân“ phải có người „bảo hộ“ (tutelle), đại diện cho dân, để bầu đúng, hiểu đúng, chính trị mới „Đúng“.
Nhưng, nói „đúng“, „sai“ như thế nào, trong khi hàng triệu người chỉ băn khoăn mỗi một chuyện là làm sao có được công ăn việc làm, có thu nhập đều đặn để đám bảo đời sống của chính mình, những nạn nhân thực sự của kinh tế „toàn cầu hóa“ đã kéo dài từ gần 60 năm nay, cả một thế hệ bị đụng chạm ?
Người dân kiên nhẫn đã nhiều năm, thậm chí một số người « ngu dốt » đến độ „luật là luật“ mà không nghĩ xa hơn cái mũi của mình rằng, „luật“ do ai đặt ra và „luật“ áp dụng cho ai ?
Áp dụng „luật“ để ngăn cản người ta có thể « lạm dụng » phúc lợi xã hội với một số tiền nhỏ nhoi 500 euro một tháng, đe dọa cắt tiền trợ cấp để gây áp lực, trong khi xã hội không cung cấp công ăn việc làm cho người ta ? tức là coi thường, khinh rẻ sự tự trọng của con người. Hay áp dụng „luật“ để ngăn cản tầng lớp ông to bà lớn chuyến tài sản ra nước ngoài bằng nhiều „lỗ hổng“ cho người nhà giầu, làm giầu bằng những luật lệ „chính đáng“ ?
Có nhà báo Pháp đánh giá rằng, đây là một „cuộc nổi dậy“ của tầng lớp trung lưu nước Mỹ, muốn nói lên sự „căm phẫn“ trước một tình trạng xuống dốc thê thảm của xã hội tiêu thụ nước Mỹ, không phải vì họ muốn bầu lên một người „cực hữu“.
Tổng thống Trump hứa hẹn sẽ giảm thuế cho dân, để có sức tiêu thụ, làm đòn bẩy cho việc phát triển kinh tế, đồng thời với những biện pháp khác để bảo vệ thị trường nội địa. Nói một cách khác, để tạo ra công việc cho đa số dân chúng trong xã hội Mỹ, ông sẽ phải gìm cản tiến độ của „toàn cầu hóa“ kinh tế thế giới, bằng bất cứ một phương cách nào.
Cho đến giờ, phương thức sản xuất hàng rẻ ở nơi có nhân công rẻ, nguyên liệu rẻ đã gây ra tình trạng trước mắt là các hãng xưởng di dời ra khỏi các quốc gia, dân chúng mất công ăn việc làm, mất thu nhập, „ăn“ trợ cấp thất nghiệp rồi phải „ăn“ trợ cấp xã hội, chịu mọi sự kiểm soát vì mấy trăm oi rô ít ỏi, lấy đâu ra mà „tiêu thụ“ ?!

Tầng lớp trung lưu là tầng lớp tích cực của xã hội vì còn có công ăn việc làm, bị „bóc lột“ bởi thuế, không tránh đi đâu được. Xã hội Pháp hiện tại, với mức thâu thuế tăng liên tục từ 2012 là một thí dụ cho mức độ giảm tiêu thụ của dân chúng. Nhất là vào cuối năm phải đóng tất cả mọi loại thuế cho ngân sách quốc gia, nếu trễ nãi là bị phạt 10%, cùng với sự nghiêm ngặt tối đa của những « luật lệ » áp dụng trong ngân hàng, thì dân chúng tiêu thụ kiểu nào ?
Hai cuộc trưng cầu dân ý đã qua của dân Pháp và dân Anh là hai thí dụ: Cái „Không“ của dân Pháp trong cuộc trưng cầu dân ý năm 2005, và cái „Không“ của dân Anh trong cuộc trưng cầu dân ý trong năm 2016, vì dân Pháp và dân Anh quá „ngu“ chăng, mà quốc hội phải chỉnh sửa lại ?
Hứa hẹn là một việc, mà thực hiện lại là một việc khác. Chính sách kinh tế của Mỹ, cường quốc mạnh nhất thế giới, khi nước Mỹ bị cảm là cả thế giới nhức đầu, có ảnh hưởng trực tiếp đến những nước khác. Tổng thống Trump có sức có lực để làm xoay chuyển „toàn cầu hóa“ hay không đang là một câu hỏi. Wait and see. MTT

Les commentaires sont fermés.