Skip to content

Giữa hai vòng kim cô (bài 3 và hết)

08/05/2017

Giữa hai vòng kim cô (bài 3 và hết)

Emmanuel Macron, tổng thống thứ 8 của Đệ ngũ Cộng hòa Pháp đã được bầu ra.

Ngày thứ bẩy 06-5-2017 cuộc bầu cử tổng thống Pháp vòng 2 đã được bắt đầu ở các đảo thuộc Pháp, Đảo Saint-Pierre et Miquelon bầu cử đầu tiên vào lúc 12.00 giờ địa phương. Tại vòng 1, người thắng cử ở các đảo là bà Marine Le Pen với 21,90 %, Melenchon 20,80 %, Francois Fillon 20,70% và sau cùng là Macron 20,40%.

Theo con số sơ khởi của cuộc bầu cử ngày 07-05-2017 tại nước Pháp lục địa thì vị tổng thống thứ 8 của nước Pháp là ông Emmanuel Macron, thủ lĩnh của phong trào En Marche ! khuynh hướng trung lập. Ông chiếm được 65,5 %, tính trên tổng số phiếu bầu hợp lệ.

Nhưng đối lập với ông là bà Marine Le Pen, người đã đem lại 34,5% phiếu bầu của cử tri, không phải là « thua » hoàn toàn, bà có một lực lượng đông đảo sau lưng cho kỳ bầu cử quốc hội sắp tới.

Trong vòng 2 ngày 07.05.2017 số người không đi bỏ phiếu tính đến 17.00 giờ là 34,70%. con số đi bầu là 65,30 %. Điều này được cho là « khác thường », vì thông thường con số cử tri đi bầu vòng 2 cao hơn vòng 1, người ta đang chở con số chính thức.

Sáng ngày 08-5-2017 kết quả chính thức đã được công bố bởi Bộ Nội vụ Pháp. Ông Macron thẳng cử với 20.703.694 phiếu bầu (43,63%), bà Marine Le Pen đạt được 10.637.120 phiếu bầu (22,42%), con số không đi bầu: 12.041.313 cử tri (25,38%), phiếu trắng: 3.006.106 (6,34%). phiếu bất hợp lệ: 1.060.696 (2,24%), tổng số phiếu hợp lệ: 31.340.814 (66,05%), tổng số cử tri 47.448.929 (100%).

Ngay sau khi kết quả được công bố các báo chí trong nước Pháp đều đồng loạt đua nhau hết lời ca ngợi chiến thằng và con đường ngắn ngủi đưa ông Macron đến tột đỉnh vinh quang lúc chỉ mới 39 tuổi. Ông sinh ngày 21-12-1977 tại Amiens, phía bắc nước Pháp. Báo chí Pháp đều nêu lên hai điểm nổi bật của Macron: ông rất thuận tình với Châu Âu và Toàn cầu hóa.
Báo chí thể giởi nở rộ hình ảnh chiến thắng của Macron. Tạp chí Der Spiegel của Đức liên tiếp đưa lên nhiều bài đánh giá cuộc bầu cử.
Chuyến công du thứ nhất của tân tổng thống Emmanuel Macron là nước Đức, ngày 8-5 ông Macron đi cùng với ông Francois Hollande sang thăm bà thủ tướng Đức Angela Merkel.

Bà Marine Le Pen nhìn nhận sự thất bại của mình và hứa hẹn sẽ cải tổ lại đảng phái của mình, nhất là không mang cái tên hiện tại Front National đã gắn liền với quá khứ của người đi trước, cha của bà, ông Jean-Marie Le Pen. Trong đảng của bà cũng có nhiều khuynh hưỡng, rất cực hữu hay ôn hòa hơn.

Cuộc ăn mừng chiến thắng của Macron diễn ra tại sân Musee du Louvre (Bảo tàng Louvre) có sức chứa đến 10.000 người, đã được sửa soạn từ lúc 17 giờ, cảnh sát đã mời hết du khách ra khỏi khuôn viên bảo tàng và thi hành phận sự.

Tại cung điện Elysee và tại tất cả các bộ mọi thứ đã được soạn ra, tiêu hủy hay đóng gói lại cho vào thùng cạc tông, ê kíp của Francois Hollande nhường chỗ cho người chủ mới. Một số cộng sự viên lén lút giao tiếp vởi nhóm của Emmanuel Macron hầu tìm được một chỗ trong chính phủ mới. Hầu hết các thành viên của nội các của Hollande đều hàng ngày trực tiếp liên lạc với tổng hành dinh của En marche!
Một số cộng sự viên chưa được có công việc tiếp tục dù biết là hợp đồng của mình có giới hạn tối đa là 5 năm, tạm thời thất nghiệp, phải đi tìm việc làm, một sự buồn bã chung kéo đến. Vì tuổi tác cho nên những người quá 50 không có nhiều hy vọng tìm ra việc làm nhanh chóng, họ nghĩ đến việc hành nghề tự do. Một số người được « giúp đỡ » đã kịp thời chuyển đổi công việc, rời con tàu đang chìm, hạ cánh an toàn. Một số người lăn xả vào việc tìm cho mình một chỗ đứng mới là dân biểu quốc hội dưới một « nhãn hiêu » mới, một đảng mới. Đối với họ, nghề làm chính trị cũng giống như bao nghề nghiệp khác, biết ăn nói khéo léo, giao tiếp nhiều, giao tiếp rộng để được chọn ra đại diện cho một đảng ứng cử  vào một địa vị nào đó mang lại tiền bạc để sống, để dành và có thêm quyền lực.
Chỉ có tại phủ tổng thống thì người ta còn phải làm việc tận tâm vì tống thống Hollande lợi dụng những ngày chót của nhiệm kỳ để đi công vụ và những buổi lễ trao tặng các huân chương còn được tổ chức cấp tốc, tiếp nối trong những gian phòng khánh lễ của điện Elysee.
Tại điện Elysee, các văn phòng vắng dần. Hollande nhìn lại nhiệm kỳ của mình, trong một bài phỏng vấn đăng trên tờ Le Figaro, ông nói  » Chết, chết, chết, luôn luôn có sự chết chóc. Của những người vô tôi, của cảnh sát, của quân đội. Cái chết chóc liên tục. » Ông nói cuộc bầu cử này ông có thể chiến thắng một lực lượng cánh hữu đã yếu thế, nhưng ông đã quyết định ngưng lại một sự cô đơn trong cung điện Elysee, nơi ông không tìm thấy một sự ấm cúng nào là « nhà » của mình. Ông thố lộ. « Năm năm thêm nữa, có thế là năm năm trong một sự bất an thường trực, không có đời sống riêng tư và tự do (cá nhân). »

Tại sao người ta gắn vào ông Macron một niềm hy vọng, sẽ thay đổi được nước Pháp đang ì ạch, bảo thủ và hơn thế nữa ông Macron còn đem lại một luồng gió mới cho khối Liên Minh Châu Âu ? Trẻ, xông xáo, năng động, hăm hở, chưa bị hao mòn đó là những cái điểm tích cực mà người ta gắn cho ông Macron, nhưng còn những điểm kém tích cực hơn ?
Ông Macron hiện nay chỉ là thủ lĩnh của một phong trào mới được thành lập vào tháng 4 năm 2016 trong mục đích tranh cử tổng thống, không có cơ sở của một đảng phái lâu năm đã mọc gốc rễ trong dân chúng, không có một đại diện cho dân trong quốc hội. Tuy thế, trong khi tranh cử vòng 2 ông lại được hỗ trợ bởi các đảng phải đang trên đường thoái hóa: đảng Những người Cộng hòa, đảng Xã hội, đảng Xanh và đảng trung lập MoDem, để chống lại sự nổi lên của đảng cực hữu Front National của bà Marine Le Pen. Sau khi thắng cử ngày 07-05 thì ngày 08-05 ông từ chức chủ tịch phong trào En marche ! và phong trào này được đổi tên lại là La Republique en marche. Như thế, ông là một người trung dung đứng trong chân không. Dựa trên cơ sở nào ông có hậu thuẫn chính trị ? Thủ tướng của ông là ai, nội các của ông là ai, người ta sẽ chờ xem những gì xẩy ra sắp đến.

Trong cuộc thử sức thuận/chống Liên minh châu Âu này, người ta vui mừng có được cái kết quả là dân Pháp vẫn còn ít ra là một nửa gắn bó với châu Âu.
Cái mới năm nay là người ta vừa kêu gọi, gây sức ép, tình cảm hay không tình cảm, vửa đổ lỗi cho người không đi bầu. Những người dân ngu cu đen bỗng chốc trở thành mối đe dọa tiềm ẩn cho nước Pháp và cho châu Âu ? Những người « tội lỗi » đó là ai ? Thất nghiệp, tiểu thương, chăn nuôi, phá sản, về hưu, phụ nữ…những người mà xã hội tiêu thụ toàn cầu đã sàng lọc họ và bỏ rơi họ, và gán cho họ một nhãn hiệu chính trị « chống toàn cầu hóa », « chống châu Âu ». Tìm một con cừu để đổ tội như thế, là một điều không lành mạnh chút nào.
Ông Jean-Pierre Raffarin, cựu thủ tướng của đảng Les Républicains tuyên bố « Những người phủi tay với việc này là những kẻ đồng lõa cho tình trạng thê thảm cho quốc gia đất nước » để lên án những người từ chối không đi bầu cử. Trở đầu ngọn giáo, đó là một chiến lược thông thường của những nhà chính trị gia chuyên nghiệp.

Theo luật lệ hiện hành tại Pháp, không ai bị bắt buộc phải tham dự bầu cử. Nếu vì một lý do nào đó, địa lý (nhà xa, thiếu phương tiện di chuyển…), thời tiết (mưa bão, nắng quá đẹp…) hay bệnh tật (liệt giường, yếu chân…), hay không được đi bầu cử vì thay đổi địa chỉ, hay vì tuổi tác (quá trẻ, quá già…), nghề nghiệp (thất nghiệp, mù chữ…) mà người ta không thể đi bầu cử hoặc cử đại diện đi thay thế (thiếu tin tưởng).
Không tham dự bầu cử cũng là một cách biểu hiện của một thành phần cử tri thầm lặng, kỳ bầu cử nào cũng có nhưng không bao giờ được chú ý đến, nói lên sự bất mãn của mình với những ứng cử viên, với những đảng phái quá xa vời đối với họ. Ở nhà thầm lặng, hơn là tích cực bỏ phiếu trắng hay phiếu không hợp lệ để phản đối, thường là biểu hiện của một sự khủng hoảng dân chủ.
Tháng 12 năm 2015, trong kỳ bầu cử tầm mức vùng tại Pháp, con số cử tri thầm lặng không đi bầu ở nhiều nơi lên đến 72,2 % (thí dụ vùng bắc Paris, vùng đông-nam Paris, một số những khu vực biên giới). Riêng khu vực Paris-Ile-de-France con số không đi bầu trong vòng 1 lên đến 3.834.493 người, chiếm 54,11 % tổng số cử tri. Toàn nước Pháp tính trung bình con số cử tri thầm lặng là 22.687.084 người, chiếm tỷ lệ 50,09 %. Những con số này nếu đã không báo động tình trạng mất sự tin tưởng vào các đảng chính thống đang nắm quyền, và chờ đợi/đòi hỏi một sự thay đổi ? Những người đó quên rằng, mình là chính khách hứa hẹn đã nhiều, nhưng mà không thực hiện. Cái nhìn vấn đề của những người chính khách, lãnh đạo cấp cao, không vượt ra khỏi phạm vi Paris, quanh quẩn trong những đường phố sang trọng của Paris, nơi mà một món ăn trưa thường ngày của họ bằng giá người khác ăn một tuần. Và, hàng triệu người cử tri thầm lặng là những người bất bạo động, chịu đựng, chờ một ngày mai tươi đẹp hơn, nếu họ không tự tử.

Tình hình tại thị trường chứng khoán Paris thay đổi nhẹ sau chiến thắng của Macron, người ta còn chờ đợi cuộc bầu cử quốc hội Pháp, còn đang hứa hẹn nhiều gay cấn.
Dẫu sao, con số những người « không đồng ý » với tình hình hiện tại lên tới gần tròn 34%.

Tống thống Mỹ Donald Trump, cũng như thủ tướng Đức Angela Merkel chúc mừng sự thành công của Macron. Bà Merkel tuyên bố  » Đây là chiến thắng cho một Châu Âu vững mạnh và tình hữu nghị Pháp-Đức ». Ông Trump thì  » Tôi nóng ruột muốn làm việc với ông ấy. » Ngày 25-05 tới đây hai người, Trump-Macron, lần đầu tiên sẽ gặp nhau trong khuôn khổ hội nghị của khối Liên kết Bắc Đại Tây Dương tại Paris.
Kế tiếp là bà Theresa May, thủ tướng nước Anh đã gọi điện cho Macron để chúc mừng ông về chiến thắng, đồng thời cũng nói ngắn về Brexit, và bà thủ tướng Anh mong muốn có một đối tác là khối Liên minh Âu châu vững chắc và thịnh vượng. Từ Canada, không chút trễ nãi, thủ tướng Trudeau chúc mừng chiến thắng của Macon.
Các nhà lãnh đạo của Liên minh châu Âu đều chúc mừng Macron, và hứa hẹn một Châu Âu xã hội hơn, dân chủ hơn.

Riêng đối với nước Đức, trong sự phấn khởi vì người đồng minh thân thiết nhất của mình đã loại bỏ được một tình trạng căng thẳng cho năm năm tới, ông Sigmar Gabriel, lãnh đao của đảng SPD, bộ trưởng bộ ngoại giao, nhìn nhận là « Nước Đức được hưởng nhiều thuận lợi trong thị trường châu Âu là quốc gia xuất cảng. Đó chính là nhờ vào nước Pháp. Bây giờ, phải giúp đỡ Macron, nếu không bà Le Pen sẽ nắm chính quyền trong lần bầu cử sắp đến. Và để giúp nước Pháp, Đức phải thay đổi chính sách ngân sách quốc gia và châu Âu rất nghiêm ngặt. Nặng về tiết kiệm thì chưa bao giờ sáng tạo ra công việc ». Ông Gabriel nói thật là đúng, xã hội tiêu thụ thì phải có tiêu thụ mới thúc đẩy sản xuất, mới thúc đẩy công ăn việc làm, nếu….không bị rô-bốt thời đại mới chiếm hết công việc. MTT

Publicités

Les commentaires sont fermés.