Aller au contenu principal
Publicités

Bài kệ giã từ

18. août 2017

Bài kệ giã từ – Mathilde Tuyet Tran, France 2017

Một mai tôi được gọi đi xa
Xin đừng níu áo cho tôi bận lòng
Cũng đừng than khóc neo tôi lại
Hãy để tôi đi, về với cõi hư không.
Sáu, bẩy mươi năm ở tạm đời
Buồn, vui, sướng, khổ nếm đủ mùi
Trả đủ nợ trần hay chưa hết
Bất chợt tôi đi chẳng tính gì.
Vội vàng trút cái gông đeo cổ
Cùng cái kim cô xiết nặng đầu
Người thương, kẻ ghét, còn gọi mãi
Ân đền oán trả vẫn chưa xong
Huống hồ một chút hư vinh đó
Có đáng hay chăng một tấm lòng.
Anh ơi, em nhìn anh lần cuối
Bòng anh đổ dài che chở đời em
Anh ở lại về sau anh nhé
Trong chớp mắt em đi thôi anh ơi.
Mây trắng gọi tôi đi
Trời xanh trong vắt gọi tôi đi
Giờ đã điểm phút giây tôi ra đi
Mắt nhắm nhưng hồn là ánh sáng
Chóa nhòa trong một cõi vĩnh hằng xa
Khói hương một nén nhang tàn,
Theo làn gió nhẹ tôi bay về trời.
Buồn làm chi hỡi người ở lại
Hãy hưởng những phút vui ở đời
Rồi mai đây cũng trở về cát bụi
Gặp lại nhau thì còn duyên còn nợ
Ngày xưa thân ái tình là giây oan.
Mẹ sinh ra tôi hai bàn tay trắng
Không lẽ tôi đi, trắng tay, không thảnh thơi ?
Có nhớ tôi chăng nhớ kỷ niệm cũ
Và khi nhìn một đóa hoa hồng nở
Là tôi trong hoa lại nở với đời.

Publicités

Commentaires fermés