Skip to content

Nha Trang mười năm tình cũ…

1. mars 2018

Nha Trang mười năm tình cũ…Mathilde Tuyết Trần, France 2018

Những bài hát ca ngợi  Nha Trang là miền quê hương cát trắng, có những đêm nghe vọng lại. Ầm ầm tiếng sóng xa đưa  Nha Trang ngày về, mình tôi trên bãi khuya. Tôi đi vào thương nhớ, tôi xây lại mộng mơ năm nào…., đưa tôi trở về Nha Trang thăm viếng thành phố này sau mười năm vắng bóng.

Trên đoạn đường từ thành phố Hồ Chí Minh ra Nha Trang xa 450 km, tôi vẫn nhớ đến những kỷ niêm ở Tháp Bà cùng với sự nhộn nhịp suy đọa của thành phố này 10 năm về trước.

Mười năm sau tôi trở lại, ấn tượng đầu tiên là một sự đổi mới quá đỗi ngạc nhiên. Nha Trang đã trở thành một cô gái nhà giầu kiêu sa ỏng chảnh trải dài trước mắt tôi với những khách sạn sang trọng cái cao cái còn cao hơn nữa nối tiếp nhau trên con đường bọc vòng biển của thành phố.

Hinh ảnh như một cô gái thơ mộng diễm lệ có mái tóc vàng óng ả phơi bóng bên rạng dừa xanh, biển xanh của Nha Trang đã biến mất vĩnh viễn. Con người thường sống với những hoài niệm trong quá khứ, tìm về cái ngày xưa, nhất là khi cái ngày nay lại không phù hợp với giấc mơ của mình. So sánh như thế có vẻ « cái lương », nhưng để nói lên rằng nếu có ai tìm kiếm những tĩnh từ mô tả tính chất của Nha Trang hiện nay thì họ sẽ tìm thấy Nha trang là một thành phố « mở », giầu sang, hiện đại, sôi động khác với Nha Trang ngày xưa êm đềm và thơ mộng. Nha Trang « mớ » để đi lên sự giầu sang.

Mới tám giờ sáng, du khách đã ra chiếm chỗ nằm la liệt ngoài bãi cát biển trên một diện tích nhỏ hẹp so với khối lượng bê tông khách sạn sau lưng. Dù một nửa bãi cát được dùng làm công viên, một nửa để thiên nhiên cho du khách nằm phơi nắng, nhưng thấy rõ là con người hám tiền, hám vụ lợi đang lấn áp, bóc lột thiên nhiên. Có nơi, du khách nằm chỏng khu trắng bóc ra phơi nắng đến nỗi ngồi trên xe đi ngoài đưỡng cũng trông thấy.

Vẫn biết, khai thác du lịch để biến ngành du lịch thành một nguồn tài nguyên trọng điểm của quốc gia, đem lại công ăn việc làm cho dân chúng hoạt động trong ngành du lịch. Nhưng đó chỉ là phương châm, mục đích, còn thực hiện như thế nào thì tùy thuộc vào sức nhìn xa trông rộng của người lãnh đạo cơ sở, có bị những nhóm lợi ích, những nhà đầu tư nhà đất bất chấp cảnh quang, diện mạo môt thành phố về lâu về dài chi phối hay không.

Đập phá hết những cái cũ, xây lên những cái mới là làm mất đi tính chất lịch sử của một thành phố. Hà Nội ngaỳ hôm nay sẽ ra sao nếu Hà Nội triệt tiêu cả phố cổ, các dinh thự cũ kỹ thời Pháp thuộc, để thay thế bằng những khối nhà bê tông hình trụ cao ngất ngường theo kiểu Mỹ, bốn cạnh bốn góc cửa sổ hinh chữ nhật đồng loạt giống nhau để chứng tỏ mình tân tiến, hiện đại ? Paris ngày nay sẽ ra sao khi đập phá hết những khu phố xây từ thế kỷ 17, từ thời Haussman, để xây toàn là những tháp ngủ bê tông cao 25 tầng trở lên ? Dân chúng và du khách yêu mến Hà Nội hay Paris vì biết giữ lại lich sử, cổ kính, êm đềm đồng thời xây dựng cái mới ở một nơi khác trong thành phố. Kiến trúc đô thị bền vũng có phải chỉ theo kiểu « phá cũ xây mới » để chọc lên trời ? Mô hình Nha Trang đang có vẻ trở thành kiểu mẫu cho nhiều thành phố ven biển noi gương theo. Mô Phật !

Theo gương Nha Trang thì cái thành phố vốn hiền hòa Quy Nhơn cũng đang rục rịch thay đổi để đón khách du lịch nước ngoài. Nhà chọc trời mọc lên, các khoanh vùng « du lịch » đã được thành lập, qui hoạch, nhà cửa, trường học được di dời đi nơi khác. Bộ mặt các thành phố biển đang đổi thay hàng ngày.

Hình như người đàn ông thế kỷ này cũng thay đổi quan niệm về thẩm mỹ, cái nhìn về nét đẹp của người phụ nữ, không còn yêu mến những nét duyên thầm, những đức hạnh không lộ liễu mà chạy theo cái đẹp botox, cái đẹp si li côn, cái đẹp dao kéo, không biết phân biệt giữa thật và giả.

Một khát vọng quốc gia thịnh vượng không phải là cái khát vọng trông thấy những bloc nhà cao tầng mọc san sát nhau như nấm trồi mặt đất, hình như cũng  cái thẩm mỹ của một số các đấng trượng phu mày râu nam tử. Nhưng điều làm bức xúc hơn là có những nhà hàng ăn, trên đất Việt Nam, lại có những thực đơn hoàn toàn bằng tiếng Trung quốc, hay hoàn toàn bằng tiếng Nga, khiến cho người Việt không vào ăn được vì không hiểu tiếng « nước ngoài ». Một cách kỳ thị người Việt và du khách những nước khác trên đất Việt chăng ? Chồng tôi, người Pháp, vốn thích ăn cơm tàu trong quận 13 Paris, định vào một tiệm ăn Trung quốc ở Nha Trang, phải bỏ đi vì không biết tiếng Trung quốc. Nhìn quanh, chỉ có hai chúng tôi đến từ châu Âu, còn lại là khách Trung  quốc và khách Nga.

Ngày thứ năm 8.3.2018 báo Tuổi Trẻ đăng bài chạy tít lớn « Bảng hiệu tiếng nước ngoài đè tiếng Việt » nói lên sự việc tiếng Việt bị ngôn ngữ nước ngoài lấn áp. Biển quáng cáo to đùng, đập vào mắt người đi đường, thực đơn, hóa đơn…hầu hết bằng tiếng Hàn, tiếng Trung Quốc, tiếng Nga, tiếng Anh…hoàn toàn không có tiếng Việt. Những người chủ cửa hàng cho rằng sử dụng tiếng nước ngoài vừa « bắt mắt » vừa « thuận lơi » vừa « hiệu quả cao », mà quên hẳn đi hơn cả cái việc kiếm tiền, chạy theo đồng tiền là vấn đề chủ quyền và lòng tự trọng dân tộc !!!

Những quy định có văn bản pháp luật, tuy yếu ớt, và chỉ xử phạt về hành chính, lại quá nhẹ, không thấm vào đâu so với doanh thu của các chủ cửa hàng, lại tùy thuộc trách nhiệm của địa phương, theo bà Cục trưởng cục văn hóa cơ sở Ninh thị Thu Hương. Vì thế, có địa phương « nghiêm túc » có địa phương không nghiêm túc thực hiện, lỏng lẻo ! Vấn đề đặt ra ở đây không phải là vấn đề « địa phương », mà là cái bảng hiệu « tiếng Việt » đã biến mất. Hạ Long, Móng Cái, Đà Nẵng, Nha Trang, Phú Mỹ Hưng (TP HCM) là những nơi có nhiều khách nước ngoài và có tình trạng sử dụng tiếng nước ngoài quá quy định pháp luật Việt Nam. Cách hành xử yếu ớt, phó mặc cho « địa phương », không giải quyết được một vấn đề có tàm vóc quốc gia và  » phản văn hóa » theo kết luận của nhà văn Nguyễn Ngọc Tiến.

Du khách Nga tế nhị hơn, không xô bồ, ồn ào. Du khách Trung Quốc thì ngược lại, chiếm đóng hầu hết khung cảnh đường phố, làm tôi có cảm tưởng đang lọt vào một Chinatown nào đó của thế giới. Du khách Nga sau khi đến Nha Trang thường đi tours theo kiểu 1 ngày ở Đà Lạt và 2 ngày ở Saigòn, rồi về lại Nha Trang, tổng cộng trung bình họ ở lại Nha Trang năm ngày.

Bây giờ đường xá phần lớn đựợc mở rộng, làm mới nên di chuyển thuận tiện hơn, rút ngắn được thời gian. Nhưng hung thần và tử thần trên xa lộ, gọi là đường cao tốc, chính là những người lái xe giường nằm, xe đò lượm khách dọc đường, xe tải chở công tơ nơ dài thườm thược. Họ thường ép các xe khác từ bên tay phải để qua mặt, một điều mà ở châu Âu cấm triệt để.

Thậm chí, họ ép bằng cách lấn trên lằn đường cứu nạn, trong khi trên hai lằn đường chính đã có hai xe đang chạy song song với nhau, chiếc xe chạy sát lề trái chạy chậm, chiếc xe ở giữa phải thắng gấp, chậm hẳn lại, để cho xe khách vượt sát đầu mũi xe mình. Mọi chuyện xấy ra ở tốc độ tám, chín chục cây số giờ. Nếu người lái ở giữa, chính ra là đang chạy trên lằn đường bên tay phải của xa lộ, không vững tay lái và tinh thần thì đã xảy ra tai nạn chết người rồi. Ở châu Âu những trường hợp ép xe có tính chất nguy hiểm giết người như thế thì tài xế đã bị rút bằng lái tại chỗ và bắt bỏ tù.

Thêm vào đó, một số người lái xe hai bánh thích chạy nghênh ngang trên đường cao tốc, chẳng kể đến các xe to xe nhỏ sau lưng mình, không cần nhìn vào kính chiếu hậu, cứ chạy là chạy. Còi xe hơi bấm liên tục để ra hiệu cho những người lái xe mô tô lánh vào trong lằn đường của mình. Sự kiện này cắt nghĩa tại sao có nhiều tai nạn giao thông chết người ở Việt Nam, không nói chi đến các dịp lễ Tết.

Du lịch Việt Nam chia khách du lịch làm ba loại chính: loại khách sang ở resort trả hơn 2 triệu đồng cho đến 6 triệu đồng một đêm trọ, loại bình thường trả từ 1 triệu đến 2 triệu cho một đêm trọ, và loại tây ba lô trả từ 1 triệu trở xuống cho một đêm trọ. Tỷ giá đô la Mỹ hiện nay lên xuống khoảng 22 đến 23.000 đồng Việt Nam, đồng Euro giao động trong khoảng 27. đến 28.000 đồng Việt Nam.

Người Việt Nam càng ngày lại càng giầu có lên đến mức không tưởng, con số đại gia vung tay xài tiền triệu hàng ngày tãng lên rất nhanh, vì thế các resort được chiếm đóng phần lớn là khách Việt Nam nội địa, họ có xe nhà và tài xế đưa đón đi đó đi đây nên không quản ngại việc các resort đều nằm ở những vị trí tuyệt đẹp, nhưng xa trung tâm thành phố và các điểm du lịch.

Trong thành phần « bình thường » chen chúc nhau là du khách nước ngoài và đa số Việt kiều ít tiền hơn. Kể từ thập niên 90 trở lên thì thành phần Viêt kiều, mới và cũ, đều thua xa các đại gia trong nước về mặt giầu có. Thành phần bình thường này lại được phân chia theo khách đoàn và khách lẻ. Các khách sạn thích đón khách đoàn hơn, họ đến bằng xe buýt, ập đến, ập đi, chỉ ăn bữa sáng rồi ào lên xe buýt đi, chiều tối lại ào về ngủ, để sáng mai đi tiếp, cứ thế đoàn này nối đoàn kia, dễ tính lịch cho khách sạn dù thu nhập có yếu đi một chút vì còn phải khấu trừ phần lợi nhuận cho các công ty lữ hành du lịch. Khách lẻ là « con mổ côi » trong du lịch Việt Nam, thường phải trả giá phòng cao hơn, các dịch vụ xe cộ di chuyển đơn lẻ cao hơn, dịch vụ ăn uống mắc hơn, dù là khách ngoại hay là người Việt.

Một người trong lãnh vực du lịch tâm sự với tôi rằng Nha Trang xây bao nhiêu phòng cũng không đủ so với lượng khách Trung quốc đổ về, hôm mùng ba Tết cả Nha Trang « cháy » phòng, giá bao nhiêu cũng hết. Khách Trung quốc lại mua nhiều quà cáp đem về. Thu nhập của những điểm bán hàng lên đến 150 triệu đồng một ngày, vì thế những người hướng dẫn đưa khách đến ăn hoa hồng khẩm.

Nha Trang so với những điểm du lịch khác có nhiều thuận lợi, có nhiều điểm vui chơi ăn uống ngay trong thành phố. Hòn chồng, tháp bà, chợ đầm, bảo tàng viện Hải dương học, khu vui chơi Vinpearl với những trò chơi tìm  » cảm giác mạnh « nằm trên một hòn đảo phải đi qua bằng cáp treo từ đất liền…là những nơi thu hút ít nhiều du khách. Mười năm sau nữa không biết tôi có còn được trở về Nha Trang một lần nữa để ghi nhận thêm một sự thay đổi của mười năm tình cũ ? MTT

Toàn cảnh Nha Trang 2018 – Photo. MTT 2018

Nhìn ra biển, san sát nhau những nhà là nhà…Photo: MTT2018

Còn sót lại vài nóc nhà ngói đỏ bé tí của những căn nhà cổ ở Nha Trang…Photo:MTT 2018

Một tòa nhà cao hơn 30 tấng đang được xây dựng ngay sau lưng tòa thị chính cũ…Photo: MTT 2018

Mới tám giờ sáng trời chưa có nắng du khách đã nằm la liệt chiếm chỗ ngoài bãi biển nhỏ hẹp còn sót lại của Nha Trang…Photo: MTT2018

Hòn chồng Nha Trang 2018 Photo: MTT 2018

Publicités

Commentaires fermés