Aller au contenu principal
Publicités

Nhiếp ảnh gia Trương Văn Hắng

18. mars 2018

Nhiếp ảnh gia Trương Văn Hắng – Mathilde Tuyết Trần, France 2018

Thiệt là có duyên nợ trời cho mà tôi được gặp anh Hắng, hữu duyên thiên lý năng tương ngộ….Về cái đất Bình Định từ 10 năm nay, đến năm thứ 10 tôi mới gặp anh Hắng, cũng là do « đầu dây mối nhợ » tự Saigọn, chứ không thì tôi đâu có biết anh ! Mà ở đây ai cũng biết anh, trừ chúng tôi ra. Thế mới hay. Gặp anh, tưởng chừng như quen đã lâu. Anh rất tự nhiên, thân thiết, lo lắng cho tôi như cho một cô em gái. Cho tấm hình, anh còn mang theo cái kéo, cuộn băng keo, sợi giây thun, cả miếng giấy vụn để lắp ống.

Bữa hẹn mà anh không đến, hôm sau anh nói rất thiệt thà, tui nhậu say quá, không dám chạy xe, về ngủ rồi quên mất…Anh khoe một hộp to toàn là …ốc, đã rửa sạch, làm sẵn, những con ốc đen, nho nhỏ, mà anh ra tận suối, sắn quần sắn áo, lượm nhặt từng con bò trên đá, anh cho coi cả cái video có con suối và những con ốc, anh nài nỉ chúng tôi ở lại để ăn ốc hay anh mần thịt một con gà nuôi trong sân nhà cho bữa com trưa, còn đòi đổi hai con nhỏ lấy một con lớn của bà hàng xóm để ăn cho đã. Chúng tôi đi đến đâu gà chết đến đấy nên tôi thoái thác, thôi anh, tội nghiệp con gà, để cho nó sống. Cả bọn kéo nhau đi ăn mì Quảng, một tô chỉ có 25.000 đồng, là xong một bữa. Ông xã tôi ăn không nổi, mì quảng cay lắm. Năm người ăn, uống ba lon bia hết có 150.000 đồng, bằng một đĩa cơm trả trong khách sạn.

Anh Hắng nói huyên thuyên. Cái giọng Bình Định tôi nghe đã quen tai, nhưng mà anh nói nhanh lắm, phải gióng lỗ tai lên nghe, có khi còn không kịp. Đời anh, chỉ biết toàn là chiến tranh. Chiến tranh đồng nghĩa với « Khổ lắm! « , mà có ai thấm thía được nỗi khổ của anh đã trải qua ! Con mắt anh tròn như hai hạt nhãn, đen nháy, nhìn rất hiền. Mắt ai mà như mắt lươn, lồi ra, đó là tướng người gian xảo. Anh kể đủ thứ chuyện, từ chuyện ba lần anh bị tụi lính Mỹ bắt, chuyện anh xung phong đi lính đánh trận Campuchia, làm tài xế lái xe, rồi có cái quyết định đột ngột đi vào nghề nhiếp ảnh nghệ thuật…chuyện riêng, chuyện bao đồng, chuyện kể không có thứ tự lớp lang chi hết, hứng chỗ nào kể chỗ ấy, nhưng mà rất vui tai.

Tôi tường 10 năm về Bình Định tôi biết hết cái xứ này, nào dè gặp anh, anh lại chỉ cho tôi xem những điều cũ đã có mà tôi chưa biết và cả những thay đổi mới. Cả một cái thành phố nó nằm trong ruột anh, cả một khu vực nằm trong lòng bàn tay anh, không một điều gì mà anh không biết. Nhà nhiếp ảnh gia này đi săn những ảnh đẹp của quê hương, khi ông trời còn ngủ sắp thức dậy, khi ánh nắng chiều vừa tắt, ráng trời toả ra như thiên thần hiện xuống. Anh không ngại nắng gió, xa xôi hiểm trở, và sự thân thiện rất tự nhiên của anh đưa anh gần gũi với những người lạ hoắc, trước lạ sau quen mà. Anh đưa tôi lên một đỉnh núi cao 560 mét để săn hình, hôm đó trời không có gió mạnh, chỉ hơi hơi riu riu, mà dưới thấp thì nóng hừng hực, ở trên này thì lạnh run ! Những cái nhìn về quê hương của anh rất thật, không mầu mè, xa hoa, kiêu kỳ.

Giới thiệu với bạn đọc một vài ảnh của nhiếp ảnh gia Trương Văn Hắng, là giới thiệu một con người rất đỗi bình dị, dân dã, chân thật, nhiệt tình của quê hương để không bao giờ đánh mất niềm tin vào quê hương và người Việt. MTT

Trương văn Hắng – Lấy mủ

Trương văn Hắng – Quăng lưới

Trương văn Hăng – Cha và con

Trương văn Hắng – Trẻ và già

Trương văn Hắng – Lấy muối

Trương văn Hắng – Thuyền về bến đậu

Trương văn Hắng – Con gái Bình Định

Publicités

Commentaires fermés