Aller au contenu principal
Publicités

Cứ hai ngày lại có một nông dân tự tử bên Pháp

20. août 2018

Cứ hai ngày lại có một nông dân tự tử bên Pháp – ©Mathilde Tuyet Tran, France 2018

« On veut vivre » (Chúng tôi muốn sống) là tiếng kêu cứu khẩn thiết của nông dân nước Pháp đã từ năm 2016 đến giờ. Phần lớn xã hội Pháp làm ngơ, trong khi người nông dân Pháp khổ sở vì kinh tế, nhưng cũng vì những vấn đề đạo đức và văn hóa của xã hội. Ông Eric de la Chesnais, vừa là kỹ sư nông nghiệp, vừa là nhà nông có nông trại ở vùng Mayenne, tác giả của cuốn « Agriculteurs, les raisons d´un désespoir » (Nhà nông, những lý do của sự tuyệt vọng) xuất bản năm 2017 đã có nhận định như thế.

Sống ở vùng quê đã 20 năm nay, tôi biết nhà quê bên Pháp có những điểm đặc biệt. Họ phải dùng nhiều chất (độc) hóa học như chất diệt cỏ dại, diệt côn trùng, phân bón và nước trong việc trồng trọt. Đến mùa gặt chúng tôi thường bị chảy máu mũi vì gió thổi những chất độc hóa học những khi họ làm đồng, phun thuốc trừ cỏ dại bằng những cỗ máy khổng lồ có hai cánh xòa rộng cả mấy chục thước, hoặc phun thuốc trừ sâu bọ. bay vào khu dân cư ở. Những khi họ trải phân bón trên đồng, thì ngay tức khắc trong nhà dân nặc mùi hôi thối và một đàn ruồi nhặng xâm chiếm theo gió bay vào đầy nhà, cả tháng sau vẫn còn ruồi trong nhà. Nước máy thì không dám uống và nấu ăn, phải mua nước suối đóng  chai xách về, vì sợ những chất hóa học ngấm vào mạch nước ngầm.

Tính chất nông dân của họ cũng hơi đặc biệt, cũng vì thời tiết thay đổi và công việc làm đồng bất kể ngày đêm giờ giấc. Đời sống trong làng nhà nào biết nhà nấy, không có một tinh thần đoàn kết mà ngược lại là tinh thần chia rẽ vì lý do chính trị, khác mầu da tiếng nói, hay giữa họ với nhau, vì lý do tranh chấp ngôi vị quyền lợi trong hệ thống quản lý làng, chia nhau lợi lộc, chèn ép dân làng. Thậm chí, có nơi họ cố tình lấy đi phần quà Giáng Sinh hàng năm của người già để trừng phạt người này không chịu đi bầu bỏ phiếu theo ý họ đề nghị, như ở làng tôi. Vì thế, họ tự cô lập họ. Khi tình thế biến đổi, người khác làm ngơ.

Ông De la Chesnais cho rằng, ngoài những nguyên nhân kinh tế, người nông dân Pháp còn khổ vì sự thiếu nhìn nhận của xã hội Pháp, đã dần dần bỏ lúng vùng quê, và với nó một sự tôn trọng nghề nông cũng dần dần mất đi. Ông nhìn nhận rằng người nông dân hôm nay ít gặp nhau, khó nói chuyện và khó kết nối các quan hệ xã hội, dẫn đến sự cô đơn vật chất và tinh thần, khác hẳn với các thế hệ nông dân trước kia.

Nhà nông bên Pháp trước kia sống nhiều thế hệ chung trong một mái gia đình và hoạt động theo tính cách cha truyền con nối. Ngày nay chỉ có những đại điền chủ mới có người nối tiếp gia tài để lại, vì phải chia năm xẻ bẩy cho những người con thừa kế không làm nghề nông nữa, mà chỉ còn lại có một người ở lại với đồng ruộng. Những trung nông, phú nông ngày nay không đủ sức để chịu sự áp đặt của thị trường. Những năm 40, 50, 60, 70 chỉ với sáu con bò sữa cho khoảng 30 lít sữa một ngày thì họ đủ sức trang trải những chi tiêu trong một gia đình. Hiện tại, giá sữa tươi áp đặt ở bên Pháp là 0, 34 euro một lít. Quá ít để họ sống. Trên thị trường thì một lít sữa tươi bán ra là 1,20 euros. Nhiều cơ sở thu mua nhỏ phải dẹp tiệm vì không đủ sức cạnh tranh.

Một trong những nguyên nhân khiến cho nhà nông tự tử là mắc nợ ngân hàng, họ nhắm sức không trả nổi cả vốn lẫn lãi vì tiền lời chồng chất, phí tổn cho mùa vụ quá cao, giá thu mua thấp. Nhiều nhà nông mặc cảm cho là lỗi tại mình, mà không thấy là lỗi chính là do hệ thống chính trị toàn cầu hóa gây ra, các cơ sở thâu mua phân phối lại, bán lại ép giá, mà không có sự trợ giúp, can thiệp nào hữu hiệu của chính phủ để điều chỉnh lại tình trạng « tự do » của thị trường.

Công việc chính của nhà nông là sản xuất ra thực phẩm, cây trồng kỹ nghệ hầu như đã bị xã hội tiêu thụ đánh giá thấp, họ là những người tàn phá môi trường (dùng chất hóa học) hay bảo vệ môi trường (ít dùng chất hóa học) khi chịu sức ép của thị trường thâu mua nông sản.

Cơ quan cứu trợ giúp đỡ nhà nông « Agri’ecoute » nhận được 1.700 cú điện thoại cầu cứu chỉ trong một tam cá nguyệt thứ nhất năm 2016. Thông tin này thực tế thì đã cũ, hiện nay cứ cách một ngày thì lại có một nông dân tự tử, và họ chết, giống như những gia súc của họ, trong sự im lặng.

Năm 2016, theo công bố trên báo chí Pháp, mỗi ngày có 27 người tự tử tại Pháp. Thống kê năm 2012 của ONS (Observation national du suicide) cho biết có ít nhất 10.700 người tự tử, đàn ông nhiều hơn rõ rệt so với phụ nữ. Thống kê cũng ghi nhận các vùng Bretagne, Basse-Normandie, Nord-Pas-de-Calais, Limousin và Pays de la Loire là có mức độ tự tử cao hơn các vùng khác, đây là những vùng quê, vùng vựa thực phẩm nông sản của Pháp. Ở Paris, thành phố tiêu thụ giàu có, hoa lệ, hào nhoáng xa xỉ thì mức độ tự tử lại thấp nhất nước Pháp. Cũng theo thống kê nói trên thì đàn ông thường tự treo cổ (59%), tự tử bằng súng của mình (19%), còn phụ nữ thì thường tự tử bằng thuốc (25%). Con số tự tử nhưng được cứu kịp thời đưa vào nhà thương thì rất cao, 20 lần nhiều hơn là số người chết, khoảng 200.000 trường hợp hàng năm. Điều đáng buồn cho một xã hội giầu có. MTT

France Info, 03/02/2016

Publicités

Commentaires fermés