Skip to content

Năm mới có nhà mới !

15/01/2014

Năm mới, nhà mới ! Trân trọng mời bạn đọc bốn phương thăm nhà mới của MTT, đăng các bài viết mới của MTT kể từ sau Tết Giáp Ngọ 2014, và mục Bạn bốn phương được thiết lập lại trên trang:

http://mttuyet.fr

Cũng nhân dịp này MTT cảm ơn sự quan tâm, chú ý, sửa sai và tình cảm của bạn đọc, đồng thời chân thành cáo lỗi cho các lỗi đã sơ ý xảy ra.

MTT hy vọng sẽ được đón nhận thêm những ý kiến xây dựng của bạn đọc.

Voulez-vous me suivre ? Rendez-vous sur:  http://mttuyet.fr

Möchten Sie mich weiterlesen ? Treffpunkt: http://mttuyet.fr

Xin bạn đọc vui lòng chú ý !

Một bàn tay bí mật muốn ngăn chăn trang web http://mttuyet. fr bằng cách vu khống là trang này chứa đựng virus nguy hiểm. MTT xin thông báo là trang nhà của MTT được hosting tại Pháp và đăng ký ở Thư Viện Quốc Gia Pháp (Bibliothèque Nationale de France) cho người đọc tham khảo, và không có virus.

Mathilde Tuyết Trần không hề xin tiền bạn đọc trên những trang mạng khác, không hề gửi thư rác xin tiền, xin chuyển tiền vào tài khoản này nọ. Đó chỉ là những kẻ bất lương, lợi dụng tên Mathilde Tuyết Trần để lường gạt người xử dụng mạng.

Mọi ý kiến xin vui lòng gửi qua hai trang mạng chính thức của cá nhân Mathilde Tuyết Trần

Attention aux arnaques !

Mathilde Tuyet Tran n’a jamais demandé d’argent, ni par les autres sites-web, ni par l’envoi des mails-spam. Veuillez faire attention aux arnaques.

Pour toutes informations veuillez contacter Mathilde Tuyet Tran par ses deux sites-web: http://mttuyet.fr et https://mttuyet.wordpress.com

Mùa đông đã về

23/01/2016

Mùa đông đã về – ©MathildeTuyetTran, France 2016 – http://mttuyet.fr

Một ngày mùa đông rất đẹp, trên một mầu xanh, dưới một mầu trắng xóa

Chờ mãi từ tháng mười hai cuối năm 2015, những ngày Noel ấm một cách lạ lùng khiến cho người nhà nông đều nói là tháng ba, tháng tư năm 2016 sẽ là những tháng rất lạnh. Nhưng từ hai tuần nay thời tiết đã chuyển từ mưa gió lạnh ẩm qua băng giá, cho đến hôm nay thứ tư 20-01-2016 thì nhiệt độ xuống dần.

Miền Nam nước Đức đã xuống âm 20 độ dưới 0 độ. Còn ở vùng tôi ở thì buổi sáng sớm là khoảng âm 9 độ dưới không độ, ban đêm xuống đến – 15°. Một cái lạnh cực lạnh, nhưng khô, dễ chịu hơn là cái lạnh vừa vừa mà ẩm ướt.

Đến trưa màn sương trắng vẫn chưa được vén lên, có ngày không thấy mặt trời lên, nhưng khoảng 16 giờ chiều thì lại thấy ông trời lặn xuống, rất nhanh ở phía đông. Ban ngày, buổi trưa thì ông mặt trời mùa đông tròn xoe như cái đĩa, cũng trắng bạc như mầu sương trắng.

Hoa băng giá

Người nhà quê vui mừng khi thấy mùa đông về với băng giá, họ trầm trồ cảnh đẹp mùa đông, bên trên toàn một mầu xanh, bên dưới toàn một mầu trắng. Lạnh khô như trong tuần này thì sâu bọ chết bớt nhiều, mùa hè sắp đến sẽ có nhiều hoa quả. Nhưng những con thú vật trong rừng thưa, trên đồng rộng, thiếu chỗ ẩn núp, làm mồi rất rõ cho thợ săn. Ngay cả mấy con ác điểu, hai cánh xòe rộng hơn 1 thước bề ngang, bay lượn lờ khá thấp, kêu to « kạt kạt… » rồi đâm chúc xuống những con mồi tội nghiệp.

Hôm qua đi chợ về, bỗng nhiên thấy một con hoẵng trẻ, mới chừng được ba tuổi, vượt qua xe chúng tôi, chạy lên trước. Trời ơi, nó chạy còn nhanh hơn xe chúng tôi, bốn vó chân chạy trối mạng trên đường nhựa. Té ra, phía sau xe tôi, là xe của một đám thợ săn, bám sát đít xe, sốt ruột chờ đến khúc được qua mặt xe tôi, để đuổi theo con hoẵng và bắn chết nó. Chồng tôi, cũng là một tay thợ săn thiện xạ, lắc đầu phê bình, bọn này là bọn man rợ, luật cấm không cho đuổi theo thú bằng xe hơi mà bọn họ vẫn vượt qua luật.

Đám chim sẻ bay từng bầy ngang qua vườn nhà tôi, sang nhà hàng xóm, tíu tít dành nhau ăn trên cành cây, nơi bà hàng xóm đã cột lủng lẳng những quả cầu tròn làm bằng thóc lúa trộn với mỡ, để nuôi chim mùa đông.

Bên nhà tôi, thì con chim họa mi cổ đỏ vui mừng thong dong nhặt từng hạt gạo vãi trên sân sau, nó rất sợ bọn chim sẻ, chỉ dám mò đến kiếm ăn khi nó chỉ có một mình.

Vườn mùa đông có cây mầu trắng

Có một mùa đông, khi chúng tôi về Hà Nội vào mùa Tết, tháng ấy trước Tết miền Bắc lâm vào cảnh « rét hại », tức là đồng ruộng hoa mầu bị hủy hoại, trâu bò chết vì rét ở những nơi chủ không quây quít chuồng chắn gió, chắn mưa và chất rơm rạ cho ấm chuồng.

Chúng tôi ở một khách sạn rẻ tiền và không có ăn sáng, nên sáng sớm nào cũng phải mặc quần áo đủ ấm, đi ra khỏi khách sạn tìm chỗ ăn sáng. Người Việt, đi ăn sáng là một thú vui, cà lê chỗ nào cũng có cái ăn, phở, bánh cuốn, cơm tấm…đi xa, đi gần hay ngồi ngay trên lề đường, bên cạnh những cái nồi to tướng bốc khói nghi ngút quanh bờ hồ. Người nước ngoài thì không thấy vui chút nào cả, lại thêm phần khó chịu, đói bụng, khát cà phê thì đi thêm một bước là một bước càu nhàu.

Sáng sớm hồ Gươm cũng bốc khói sương mờ ảo, cái hồ mắt nhìn thì thấy nhỏ, nhưng chân đi một vòng là thấy mỏi, cũng xa đó chứ, cho người già. Cái lạnh ấy chỉ mới ở nhiệt độ là 9 đến 10° nhưng vì độ ẩm cao nên thấm qua các lớp quần áo, lạnh nhức nhối đến xương tủy. Trường học đóng cửa, học trò được ở nhà cho ấm. Những nhà hàng sang trọng thì có máy điều hòa không khí hai chiều, vào ngồi ấm áp. Nhưng có nhiều nhà hàng, tuy giá bán cao dành cho người nước ngoài, nhưng cửa mở bốn bề, gió lạnh thổi lồng lộng, chăm chút cho khách lắm thì họ đem ra cho một cái ông lò có một cục than hồng để sưởi ấm bên cạnh bàn. Chúng tôi không quen mặc đầy đủ quần áo, áo trong, áo khoác, mũ mãng để ăn trong cái lạnh, thấy vướng và khó chịu,

Bây giờ, bên nhà đang gần Tết, nhiều người chắc hẳn rất bận rộn lo sắm sửa quà Tết, biếu xén, lo gói bánh chưng, lo quần áo đẹp mặc ngày Tết, lo về quê ăn Tết… Cái hương vị ngày Tết tôi có ở nơi xa là mùi hương trầm rất thơm của những nén nhang đốt trên bàn thờ trong nhà, đó là món quà rất quý của một người bạn đem tận tay từ quê hương sang cho tôi mấy năm về trước, chỉ dám dùng những khi cần thiết, như khi có giỗ của mẹ tôi trong tuần qua.

Thánh lễ thụ phong Giám mục của Mgr. Renauld de Dinechin tại thánh đường Soissons ngày 20-12-2015

Thắp nén hương của bạn tặng, tôi bỗng nghĩ đến một chữ « cho ». Cách đây một tuần, chúng tôi đi dự thánh lễ phong Giám mục tại địa phận giáo hội quê hương của chồng tôi, vì cả đời ông ấy chưa được xem thánh lễ phong Giám mục, là một việc hiếm có. Nhà thờ đông nghẹt người dự lễ từ già cả cho đến trẻ em nằm nôi, có cả đến hơn ngàn người, nhiều người phải đứng dự lễ, tôi cũng đứng suốt hơn hai tiếng đồng hồ. Giám mục mới của địa phận truyền chữ của tòa thánh ban cho năm nay 2016 là Miséricorde (lòng khoan dung, độ lượng), khiến tôi liên tưởng đến hai chữ « Từ Bi, Bác Ái » của nhà Phật.

Sau buổi lễ dài hơn hai tiếng đồng hồ, giáo dân được mời uống nước để gặp gỡ Giám mục. Chúng tôi đi theo về nơi tổ chức trong một trường học gần nhà thờ. Mới vừa bước vào gian phòng, tôi nhìn chồng tôi cười, ngạc nhiên : Anh ngửi thấy mùi gì không ? À ! Mùi nem ! Đúng rồi, mùi nem rán của người Việt, không sai đi đâu được Tại sao lại có mùi nem rán ở một Soissons tỉnh lỵ ngày nay ?

Chị Hiệp (bên trái) và chị Dung (bên phải)

Hóa ra, cả một cộng đồng giáo dân người Việt « đi theo » Giám mục tham dự thánh lễ, vì ngài được chuyển từ một địa phận gần Paris về vùng của chúng tôi,  và có hai chị, chị Dung và chị Hiệp, đã tình nguyện làm hơn 1 ngàn cái « nem » (chả giò) và bánh quai vạt cho buổi chiêu đãi, làm ở nhà, đi hàng trăm cây số, đem đến tận nơi mới chiên tại chỗ cho nóng, rất ngon. Tôi chỉ là người (không làm mà được) thưởng thức.

Chị Dung rất vui vẻ, hòa hợp, chạy đến dúi vào tay tôi một cái vòng tay mầu xanh cẩm thạch có một cái thánh giá bằng gỗ nhỏ, Nè, tặng chị nè, Đức Cha ban phép lành rồi đó, khiến tôi sững sờ cảm động.

Trên cái đèn làm việc của tôi, nhìn nó hàng giây hàng phút mỗi ngày đã có treo chuỗi hạt thánh giá mầu trắng của anh V. tặng, nay có thêm cái vòng tay.

Lễ nhận quà tặng của giáo dân trong buổi thụ phong

Tôi rất hạnh phúc được cho như thế, nhất là khi hoàn toàn không chờ không đợi, không có một « nguyên nhân thương mại » nào cả, như ngày cưới, hay ngày sinh nhật… Có một hôm, chồng tôi đi lấy thư, toàn là những hóa đơn phải trả tiền, nộp thuế, khiến tôi than một cách mệt mỏi « Không có cái thư nào tình yêu bay đến hay sao ? », ông ấy trả lời ngay, « Vậy hả, vậy để tôi đi ra ngồi vào hộp thư nhé ! ».

Không cứ phải cho tiền, cho vật chất mới là cho, nhưng cho một nụ cười vui tươi, thông cảm, an ủi, cho một cái nhìn cảm thông thầm lặng, cho một câu nói đầy tình cảm chân thật, hóm hỉnh, khích lệ, cho một suy nghĩ, cho một nén hương thắp từ xa, thắp trong tâm tưởng, cho kinh nghiệm, cho kiến thức, cho hiểu biết…có rất nhiều điều để cho, nhưng cũng phải nhận thấy là mỗi người luôn vấp vào giới hạn của chính mình, có khi không biết cho, có khi không biết nhận.

Hành động « cho » là một hành động khó, không dễ. Mình cho ai điều gì, mà người được cho không thích người cho mà cũng không thích cái được cho. Mình cho ai điều gì mà người ta không cần có. Lòng vị kỷ, nhỏ nhen, kiêu ngạo….những tình cảm và ý tưởng thuộc về phạm trù « sân » giận thường làm mờ mắt, mờ tâm con người, nên có khi được cho thì họ lại nổi cơn giận, tự ái, tự phụ. Mình cho ai điều gì mà thực tâm chờ đợi một sự biết ơn, đáp trả thì việc cho đó là vụ lợi. Mình cho ai điều gì, hễ cho rồi thì thôi, không nghĩ trở lại việc đó nữa, có lẽ khó, nhưng mà hợp với tâm lành nhất và là một hạnh phúc cho chính mình.

Cái thú ở trong nhà sưởi ấm nhìn ra những cành cây đã đóng thành băng đá, làm cho không khỏi nghĩ đến những người khác lang thang không nhà không cửa, hay những trại người tị nạn giữa đồng không mông quạnh, và những người còn đang vượt biển đi di tản trong một thời tiết như thế. Cuối năm ta, bạn tôi viết thư, khoe sắp bay về ăn Tết « con khỉ » một tháng.
Tôi vẫn thèm muốn được về, để đầu trần, áo cánh ngắn tay phong phanh trên quần lụa mỏng, đôi dép lê nhẹ nhàng…như thế đi dạo phố phường, bãi biển… tắm nắng một bữa no nê trên quê hương. MTT

Thiếp chúc mừng năm mới của hai họa sĩ Claudine và Vĩnh Khoa

30/12/2015

voeux 2016Thiếp chúc mừng năm mới của đôi vợ chồng họa sĩ Claudine và Vĩnh Khoa (Bỉ – Belgium)

Một món quà âm nhạc cuối năm cho Hà Nội

18/12/2015

Một món quà âm nhạc cuối năm cho Hà Nội – ©Mathilde Tuyết Trần, France 2015 – http://mttuyet.fr

Trong đĩa nhạc thứ bẩy mang tên Nos histoires (Những câu chuyện của chúng mình) tại nhà xuất bản và phát hành Polydor của nữ ca sĩ La Grande Sophie (tên là Sophie Huriaux), một bài hát nổi bật, như là một món quà rất đằm thắm tình cảm tặng cho Hà Nội, tặng cho Việt Nam, là bài hát mang cái tên đơn giản « Hà Nội ». Bài hát này đã gây chú ý cho nhiều đài truyền hình, báo chí và những nhà phê bình âm nhạc vào cuối năm 2015.
Nữ ca sĩ La Grande Sophie nổi tiếng « một cách thầm lặng » vì cô là tác giả-nhạc sĩ kiêm ca sĩ của những bài hát sâu lắng, đầy tính chất chanson française, theo dòng nhạc pop-rock Pháp. Đã hai lần đoạt giải Victoire de la Musique năm 2005 và giải thưởng Charles Cros năm 2009, cô vẫn không ngừng làm ngạc nhiên người nghe với những sáng tác mới như bài hát « Hà Nội ».
Trong một bài phỏng vấn Sophie cho biết, cảm xúc để viết bài hát này bộc phát vào cuối năm 2013 tại Hà Nội, nơi cô chưa bao giờ đặt chân đến. Đáng lẽ cô biểu diễn tại một sân vận động theo lịch trình đã có, nhưng đúng vào thời điểm đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời, Việt Nam đang chịu quốc tang, nên lịch biểu diễn phải thay đổi lại, cô đã biểu diễn trong khuôn viên của Viện Văn Hóa Pháp tại Hà Nội. Rồi một cơn bão gìm chân cô lại thêm những ngày nữa, khiến cho cô có thêm thời gian khám phá Hà Nội, nhịp sống, tiếng động và con người tại thành phố này. Trở về Pháp, âm điệu của bài hát Hà Nội bộc phát một cách rất tự nhiên, và đã cho cô thêm cảm hứng để viết những bài hát khác về những cuộc gặp gỡ trong những năm gần đây.
Nữ ca sĩ La Grande Sophie thich chọn phong cách hòa âm acoustique truyền thống, nhẹ nhàng, nhịp điệu, dễ nghe với sự phối âm của các nhạc sĩ Vincent Taurelle, Ludovic Bruni và Vincent Taeger.
Bài hát Hà Nội đã được lồng vào một phim video ngắn của Pierre-Edouard Joubert quay cảnh đời sống của Hà Nội. Cô nói về Hà Nội là « thành phố không quen biết này toát ra một sức mạnh thay đổi mọi cảm giác, mà tất cả mọi giác quan đều được kêu gọi. Tất cả ở nơi đó đều chứa đựng đầy cảm giác. »

Bài hát Hà Nội của Sophie, so với bài Bonjour Vietnam của Marc Lavoine và Yvan Coriat (cũng đã được yêu thích và phổ biến tại Việt Nam), thì có tính cách hiện thực, gần gũi hơn, vừa về nội dung lẫn nhạc điệu.
Hà Nội với khu phố cổ nhộn nhịp, trung tâm nhỏ nhắn, chật chội, không quá trang điểm mầu mè như Hội An, cũng không tân kỳ sang trọng như Sài Gòn, thành phố Hồ Chí Minh, đã trở thành một điểm đến quyến rũ thu hút du khách nước ngoài, để tìm lại ở nơi này một ấn tượng châu Á đặc trưng, tự nhiên, hồn nhiên mà nhiều nơi khác đã đánh mất.MTT18-12-2015

MTT tạm dịch lời hát bài Hà Nội của La Grande Sophie như sau:

Hanoi (©texte en francais de La Grande Sophie, lời Việt: ©MathildeTuyetTran)

Dans le rétro je regarde si je t’aperçois
Nhìn thêm trong kính để tìm lại em sau tôi
Hanoï, Hanoï, je me souviens
Hà Nội, Hà Nội, tôi còn nhớ luôn
Ton visage, ton parfum, tes ruelles aussi
Hình dáng em, hương thơm em và ngõ hẹp đen sâu
Je te regarde passer je suis chez toi
Nhìn dòng đời em chảy qua, tôi ở quê em
Hanoï, Hanoï, tu me retiens
Hà Nội, Hà Nội, vòng tay ghìm tôi
Tes typhons pleurent,
Cơn bão thét,
Tes héros meurent
Anh hùng thăng hóa,
La pluie dégringole
Cơn mưa như thác đổ.

Refrain/Điệp khúc:
Autour du lac j’entends comme
Quanh Hồ Gươm tôi nghe thảng thốt
Des bruits qui raisonnent
tiếng động vang xang xốn
Des vagues de motos
sóng của từng đợt xe.
Quelle est cette autre personne ?
Người khác lạ đó là ai ?
Ton coeur qui klaxonne
Trái tim em gọi vói
Sous ton regard à croupis
Người đọng sâu thắm trong mắt em
Autour du lac il y a comme
Quanh bờ hồ mầu xanh thắm
Un monde qui bouillonne
Đầy người chuyển động đó
Devant moi un tableau
Mắt tôi nhìn trong tranh
Des amoureux se questionnent
Những người yêu nhau hò hẹn ấy
Et ma voix chantonne
Và tôi hát tiếng thầm thì
Je te reverrai
Tôi sẽ gặp lại em…

Dans la chaleur humide sur tes trottoirs
Vỉa hè bốc từng cơn nóng ẩm,
Hanoï, Hanoï, tu me fais voir
Hà Nội, Hà Nội, em đã khoe tôi
Ton sourire, ta vie dehors, tes couleurs aussi
Nụ cười, cuộc đời bộc lộ, với tất cả sắc mầu,
Sous la jungle électrique j’perds mon chemin
Lạc lõng quên lối về dưới rừng hoang giây điện
Hanoï, Hanoï, je t’appartiens
Hà Nội, Hà Nội, tôi là của em
Sur l’eau verte tes marionnettes
Những con rối trên làn nước xanh
Dansent une autre vie
Đang múa kể một cuộc đời khác.

Dans le rétro je regarde si je t’aperçois
Nhìn thêm trong kính để tìm lại em sau tôi
Hanoï, Hanoï, si loin de moi

Hà Nội, Hà Nội, nay xa cách nhau rồi
Le vélo, la fleur de lune et moi à Paris
Chiếc xe đạp, ánh trăng thanh và tôi về Paris
Hanoï, Hanoï

Hà Nội, Hà Nội

 

Bạn có thể nghe và xem các video của bài hát Hà Nội (Hanoi) của nữ ca sĩ La Grande Sophie tại địa chỉ này (một bản trình diễn live trên sân khấu và một bản thâu studio):

Tình bạn mùa đông

15/12/2015

Tình bạn mùa đông – ©MathildeTuyetTran, France 2015 – http://mttuyet.fr

Tiger nimmt Ziege zum Freund

Hai bạn Amur và Timur nằm cạnh bên nhau ! Photo: Der Spiegel 15.12.2015 (c) dpa – Bildfunk

Cuối một năm 2015 đầy những sự kiện náo động trên thế giới, mùa đông của những ngày buốt giá đang về, cây cối trơ trụi lá đứng yên chịu đựng những giọt sương lạnh đọng thành đá trắng bạc trên cành. Ánh sáng mùa đông trắng xám từ sáng sớm qua màn sương dầy đặc chuyển dần sang ánh sáng xanh khi ngày lên, một mầu xanh giống như trong những phim về ma cà rồng Dracula tôi xem hồi còn bé, nhớ mãi.

Hoàng hôn mùa đông đã khoác áo mới cho ông mặt trời để cho ông lặn trong một vẻ đẹp tuyệt mỹ, từ đỏ hồng qua vàng cam tươi đến tím sẫm long lanh, khiến cho mỗi chiều mỗi ngắm là một hạnh phúc.

Chỉ còn hai tuần nữa là hết một năm, tuổi đời chồng chất thêm một năm, cái tuổi mà con người thường đã nếm gần hết những gian truân của cuộc đời, tương lai vẫn còn có thể có những bất ngờ nào ai biết, nhưng trễ nhất là khi qua tuổi gọi là « thất thập cổ lai hy » con người đi tìm, và chỉ tìm những gì đẹp của cuộc đời trần thế.

Đàn ông bẩy mươi ngày hôm nay không phải là những cụ già ho hen gần đất xa trời của những thế kỷ trước, mà họ vẫn còn sức khỏe, từng trải, yêu đời, lịch lãm, duyên dáng hơn thời trẻ (với « người lạ » !). Phụ nữ bẩy mươi ngày hôm nay là những người ngẩng cao đầu, hãnh diện, bình tâm, phúc thiện, đằm thắm vì họ không còn cần phải « chứng minh » cho một sự bình đẳng, cho một sắc đẹp tự nhiên mau phai tàn, vẻ đẹp và nụ cười còn nằm trong ánh mắt của họ, nhiều người đã vượt qua tầm mức của chính mình.

Có những điều, tưởng là chỉ có tuổi trẻ mới cần, nhưng thật ra tuổi già còn cần hơn nữa, đó là tình bạn, người bạn đời và những người bạn tri kỷ, xa, gần.
Cuộc đời đi qua, những thăng trầm thử thách, những đường hầm đen tối đi mãi mới thấy ánh sáng le lói, đã bộc lộ ra bạn thật, bạn giả, bạn chung thủy và bạn phản bội…Thời trẻ, tôi không thích lắm lời nhạc các bài không tên của Vũ Thành An, có lẽ vì nội dung ấy không phù hợp với những cô gái ngoan, chăm học, chỉ dám…lãng mạn một chút xiu thôi. Bây giờ nghe lại, tôi thấy trong thời đại « phây búc » và « tuít tờ » sao mà nó cũng có phần đúng, « …triệu người quen có mấy người thương ? khi lìa trần có mấy người đưa ?  »
Một người phụ nữ tôi quen, góa chồng, có sáu người con và một lũ cháu, nhưng sống một mình, mới đây bà bán nhà vào ở trong viện dưỡng lão, nhưng lại vui trở lại vì có thêm bạn mới quen, có thì giờ viết thư, gọi điện thoại hàn huyên với bạn cũ mà không còn lúc nào cũng bị đòi hỏi, áp lực bởi con cháu.
Mùa hè, thường có những đoàn người « già » chống gậy, đeo ba lô, đi dạo đồng ruộng, dạo rừng quanh làng tôi ở, họ chuyện trò rôm rả, như « ông vua » của tôi cũng rất thích đeo ba lô đi chơi với vợ, cứ bảo đi là đi đâu cũng đi theo. Có được một chút « tự do » đi đó đi đây và có được tình bạn chính là hạnh phúc lớn nhất của tuổi già.

Trên báo Der Spiegel hôm nay có một bài vui về tình bạn của Amur và Timur ở vườn bách thú Wladiwostok bên Nga. Amur là một con cọp rằn vằn vện thuộc giống Sibirie nặng 300 kí lô, còn Timur là một con dê có chòm râu dài bị vứt sống cho cọp Amur ăn. Nhưng lạ thay, cọp Amur không chồm lấy ăn tươi nuốt sống dê Timur mà lại để cho chung sống hòa bình với mình. Cọp Amur đi đâu thì con dê Timur đi theo sau đó. Thậm chí, cọp Amur còn nhường nhà của mình cho dê Timur ở, còn cọp Amur thì nằm trên nóc gác nhà. Dê Timur cứ luẩn quẩn loanh quanh theo cọp Amur. Các nhà nghiên cứu xã hội thú vật nhắng cả lên, người thì cho rằng cọp Amur no quá không buồn ăn dê, người thì cá độ là thế nào cọp Amur cũng ăn dê Timur trong vài tháng nữa, người thì cương quyết cho rằng trong rừng xanh thì không có « tình bạn » như thế, chỉ vì thú dữ nuôi chuồng đã mất bản tính thiên nhiên của nó, người thì tố cáo sự ác độc của người nuôi thú, đem dê sống tế cọp…

Còn ở nhà tôi, cũng có một hiện tượng mới, một con mèo con, mèo hoang, đến gạ gẫm chú chó già, ăn trong gà mèng của chó, ngủ trên bụng con chó, mèo kêu meo meo, thì chú chó dùng mõm hất nhẹ mèo mấy cái, lấy chân khều nhẹ nhàng con mèo mấy cái…Buồn cười nhất, là mỗi khi thấy chủ của con chó xuất hiện thì mèo nhanh cẳng chạy mất, như thể là đang bị bắt quả tang làm chuyện « mèo chó » ! Con mèo không chạy xa, nó chỉ chạy ra khỏi chuồng chó một lát, rồi lại ren rén quay về. Con chó già đứng nhìn con mèo chạy thót vào trong chuồng ấm của mình, rồi thong thả chui vào nằm xuống bên cạnh.
Gửi Bạn một chuyện phiếm cuối năm để chúc bạn có những tình bạn ấm áp trong mùa đông của thiên nhiên và mùa đông của cuộc đời, trong mùa Giáng sinh, trong hy vọng là những sự tốt đẹp vẫn tồn tại trên hành tinh xanh và trong con người của chúng ta, nhân chi sơ tính bổn thiện, đúng không Bạn ? MTT12-2015

Con chó già thuộc giống Golden Retriever sinh ngày 20-06-2000 tại Pháp, kết bạn với một con mèo hoang, đến ăn chung ngủ chung với con chó và có những cử chỉ thân thiết với nhau. Rình mãi mới chụp được tấm ảnh, vì con mèo hễ thấy chủ của con chó là chạy trốn biến ! Ảnh: MTT, Noel 2015

Amur và Timur trong Primorye Safari-Park /Russia’s Far East. AFP PHOTO / DMITRY MEZENTSEV

Rinderherde adoptiert Wildschwein

Con heo rừng lạc bầy được đàn bò nhận nuôi và bảo vệ. Foto: Markus Scholz/dpa

Một con heo rừng con lẻ loi được cha mẹ bò nhận nuôi nấng trên đồng cỏ Meensen thuộc vùng Göttingen (Niedersachsen), được chủ đàn bò đặt tên là «Johann» Foto: Swen Pförtner/dpa (04.10.2015)

Bildergeschichte zu Weihnachten von Mai Phi

28/10/2015

Bildergeschichte zu Weihnachten von Mai Phi – ©MaiPhi by MathildeTuyetTran, France 2015 – http://mttuyet.fr

Mai Phi war 8 Jahre alt. Als Geschenke für ihre Mama zu Weihnachten hat sie Bildergeschichte gemalt:

MTT_Haus93MPMTT_Haus93_bMPMTT_MP101MTT_MP103MTT_MP102MTT_MP104MTT_MP110

Phở – Eine Rezeptvariation für die Nationalsuppe Vietnams

27/10/2015

Phở – Eine Rezeptvariation für die Nationalsuppe Vietnams – ©MathildeTuyetTran, France 2015 – http://mttuyet.fr

Pour mes petits-enfants

Der Wetterübergang vom Sommer zum Herbst verursacht oft Krankheiten wie Grippe, Bronchitis, Halsentzündung, etc. Regen, Feuchtigkeit, Kälte und Durchzug tragen auch dazu bei.
Wenn man krank ist, sollte man eine heiße Suppe wie Phở essen.

Hier ist mein persönliches Rezept um einen leckeren Phở zu kochen, dem Westen angepasst, dennoch dem vietnamesischem Original treu geblieben. Diese Suppe ist gut für die Gesundheit und kostet auch nicht viel Geld, ideal für ein kleines Familienbudget.
Viele Menschen haben Phở als typische vietnamesische « Suppe » kennengelernt. In Vietnam findet man Phở überall und zu jeder Uhrzeit, vom Morgengrauen bis zum nächsten Morgengrauen. Die frischen Reisnudeln machen aus dem Phở etwas ganz besonders. In Europa muss man sich mit importierten und getrockneten Reisnudel begnügen, die leider nicht so gut schmecken, sie sind halt nur ein « Ersatz ».

« Phở » ist der vietnamesische Ausdruck für « pot au feu » auf französisch.
Es werden auch oft über « Geheimrezepte » vom Phở gemunkelt. Die Geheimniskrämerei hat jedoch nur Propaganda- und Werbeabsichten.
In Vietnam, wegen der schlechten Aufbewahrungsbedingungen von Fleisch und Knochen (lange Transportwege, heißes Wetter, hohe Zimmertemperaturen, etc.), muss man Suppenknochen vor der Verwendung besonders « sauber » machen. Die Knochen, die für die Suppenbrühe bestimmt sind, werden zunächst in Reisalkohol kurz eingelegt und anschließend unter laufendem Wasser abgespült um den strengen, fauligen Geruch zu beseitigen. In Europa sind Fleisch und Knochen frisch, man braucht solche besonderen Behandlungen nicht durchzuführen.

Suppenknochen vom Rind geben einen strengen Geschmack für die Brühe. Von daher ist es besser sie gleich wegzulassen und nur Suppenfleisch zu verwenden. Die Brühe ist milder, klarer und beinhaltet weniger Gelatine vom Knochen, ist also besser für die Gesundheit.
Um die Brühe besonders schmackhaft zu machen, gibt es viele Rezepte, in denen man die Suppe mit Glutamat (in verschiedenen Formen: Pulver, Körner, Kristalline…) abschmeckt.
Doch eines der « Rezeptgeheimnisse » ist, ohne Anwendung von Glutamat, trotzdem eine sehr gute Brühe zu kochen. Die Zugabe von natürlichen Zuckerträgern wie Maiskolben, Zuckerrohr oder weißen Rüben geben der Brühe viel Geschmack und Süße.
Folgendes Kochrezept gibt 3 bis 4 Liter Suppenbrühe, diese Menge reicht für 2 x 2 Mahlzeiten für 2 Personen + Kind.

Zutaten:
1Kg Suppenrindfleisch (ohne Knochen, mager – In Deutschland nimmt man Fleisch für Gulasch, in Frankreich kauft man viande pour boeuf bourguignon. Meistens wird das Fleisch in groß geschnittenen Stücken in der Packung verkauft oder in der Metzgerei.)
4 dicke Scheiben frischer Ingwer, geschält
1 Zimtstange
2 Sternanis
3 Nelken
2 mittelgroße Karotten, in großen Stücken geschnitten
1 mittelgroße Steckrübe, halbiert
2 mittelgroße Zwiebel, ganz lassen
4 Kartoffel, schälen, ganz lassen
1 Teelöffel Salz
2 Esslöffel Fischsauce
etwas Pfeffer

Alle Zutaten – ohne Kartoffel – in 3 bis 4 Liter kaltem Wasser geben, aufkochen, Schaum abschöpfen.
Auf kleiner Flamme zugedeckt 30 Minuten weiter köcheln.
Kartoffel dazu geben, zugedeckt weiter 15 Minuten köcheln lassen.
Dann Herd ausmachen, zugedeckt lassen und weitere 10 Minuten ziehen lassen.

Serviervorschlag:
1. Auf dem Teller: Die Fleischstücke mit dem gekochtem Gemüse und den Kartoffeln servieren. Dip – Sauce getrennt servieren: Saft einer frischen Zitrone oder frischen Limette mit Salz und Pfeffer vermischen, fertig.
2. Als Suppe: gekochtes Fleisch in dünne Scheiben schneiden und mit Reisnudeln servieren (Reisbandnudeln). Dazu passen frischer Koriander oder Basilikum (keine Minze).
3. Als Bouillon: Ein Eigelb in eine Schüssel heißer Brühe geben. Diese Variante ist besonders für kranke Menschen und Kinder gedacht, die schnell Kraft und Wärme brauchen.
Guten Appetit und gute Besserung ! MTT

MTT_Pho2015

Phở, die vietnamesische Nationalsuppe

Chiến thắng đầu tiên chống Monsanto tại Pháp

11/09/2015

Chiến thắng đầu tiên chống Monsanto tại Pháp – ©Mathilde Tuyết Trần, France 2015 – http://mttuyet.fr

Monsanto là một cái tên quen thuộc đối với người Việt Nam, vì đó là một trong những nhà chủ chốt chế tạo ra chất độc da cam rải xuống Việt Nam trong giai đoạn chiến tranh chống Mỹ, mà đến giờ còn hàng triệu nạn nhân tại Việt Nam đang chờ đợi một bản án công minh và nhân đạo.
Một nhà nông người Pháp, ông Paul François, trồng trọt ở Bernac, sau hơn 10 năm chiến đấu một trận chiến luật pháp cô đơn trước tòa án, đã thắng trận chiến kiên trì chống lại một thế lực to lớn hơn cái sức chống chỏi có hạn của ông cả trăm ngàn lần.
Paul François là người Pháp đầu tiên đã phá bức tường im lặng, kiên trì tố cáo tầm độc hại của chất độc hóa học, khai quang diệt cỏ. Trước tai nạn, ông luôn sử dụng chất hóa học trong canh tác để tăng năng suất sản xuất hoa mầu.
Chiến thắng của ông sẽ đem lại một tầm mức ảnh hưởng rất lớn đối với vụ kiện « chất độc da cam » của bà Trần Tố Nga, người Việt kiều tại Pháp đang khởi kiện chống Monsanto và những công ty hóa học khác, đối với mọi nạn nhân chất độc da cam tại Việt Nam.
Ngày thứ năm 10-09-2015 Tòa phúc thẩm ở Lyon xác định bản án của Tòa sơ thẩm Lyon phán quyết vào năm 2012 trong vụ việc « Lasso/Paul François », là « trách nhiệm » thuộc về Monsanto, và, Monsanto phải hoàn toàn bồi thường cho ông Paul François. Lỗi của Monsanto được phát hiện và dựa trên căn bản qua « trách nhiệm về thông tin sản phẩm và không thực hiện đúng qui tắc về đóng gói và nhãn của sản phẩm. »
Ông Paul François tuyên bố trước báo chí hôm nay, thứ năm, rằng đây là một quyết định pháp lý « lịch sử », vì « một cái hũ đất mà có thể thắng một cái thùng sắt », giống như người Việt nói ví von là « con kiến mà kiện củ khoai ».
Luật sư của ông Paul François là ông François Lafforgue nhận định:  » Đây là lần đầu tiên một nhà chế tạo sản xuất thuốc diệt cỏ khai quang bị kết án phải bồi thường một nông dân đã bị trúng độc. Quyết định pháp lý này là điểm xuất phát đầu tiên cho một cơn sóng đòi bồi thường lớn. Quyết định này đã xác định bổn phận trách nhiệm của nhà sản xuất. »
Bà Maria Pelletier, chủ tịch của tổ chức phi chính phủ « Generations futures » (Những thế hệ tương lai) nói rõ hơn: « Sự nhận định trách nhiệm của Monsanto trong vụ án này là điều cơ bản: các nhà sản xuất đưa vào thị trường những sản phẩm của họ chế tạo và sản xuất phải hiểu từ đây rằng họ không thể trốn tránh trách nhiệm đối với công quyền và công chúng, hay người tiêu thụ, và họ sẽ phải bị bồi thường. Đây là một bước tiến, một chặng đường quan trọng cho tất cả mọi nạn nhân khác của chất độc diệt cỏ khai quang, những người còn đang nuôi hy vọng là trách nhiệm của những nhà sản xuất đối với những bệnh tật mà họ đang gánh chịu sẽ được công lý xác nhận. »
Cuộc đời của Paul François, người cánh tác 240 mẫu đất, chuyên về trồng trọt một loại ngũ cốc, đã thay đổi đột ngột vào ngày 27-04-2004. Hôm đó, trong ý định kiểm soát sự sạch sẽ của một cái bồn đựng chất phun hóa học, ông vô ý hít thở một lượng khí độc hại. Ngay lập tức bất an, ông chỉ kịp nói cho vợ biết là ông vừa mới làm gì, vừa khạc ra máu, ông được đưa vào nhà thương cấp cứu ngay, nhưng ông không còn biết những gì xảy ra sau đó nữa.
Sau năm tuần điều trị, ông trở lại làm việc nhưng thường xuyên bị nhức đầu dữ dội, hay quên, khó khăn khi trò chuyện trao đổi. Đến tháng 11-2004 thì ông bất tỉnh trên sàn nhà.
Tiếp theo đó là một chuỗi dài nằm bệnh viện, đủ mọi khám nghiệm, và ông bị bất tỉnh hôn mê nhiều lần. Các bác sĩ đã tìm ra một phần não bị hủy hoại. Paul François và các bác sĩ chú ý đến việc tìm hiểu hỗn hợp chất khai quang diệt cỏ dưới cái tên thương mại là Lasso do Monsanto sản xuất và bán trên thị trường.
Đến tháng 05-2005 thì chất độc thủ phạm được xác định, đó là chất monochlorobenzène, một hóa chất cực độc có nồng độ đến 50% trong hỗn hợp diệt cỏ, khai quang Lasso.
Kể từ đó ông Paul François sống với một phần não đã bị hủy hoại, và những căn bệnh thần kinh do nguyên nhân đó gây ra, đồng thời phải chiến đấu với một đống hồ sơ về pháp luật trong nhiều năm dài.
Tháng 11-2009 tòa án dân sự xã hội Angoulême công nhận ông bị một tai nạn nghề nghiệp và cơ quan bảo hiểm xã hội MSA của ngành nông phải trả tất cả mọi phí tổn về sức khỏe cho ông.
Ngày 28-01-2010, Tòa án phúc thẩm Bordeaux đã công nhận chất khai quang diệt cỏ Lasso là nguyên nhân chính, trách nhiệm cho bệnh tật của ông Paul François.
Song song trong khoảng thời gian đó, ông François bắt đầu thưa kiện hãng Monsanto vào tháng 02-2007. Chất Lasso bị cấm bán tại Pháp vào tháng 11-2007. Trước đó, chất này đã bị cấm vào năm 1985 tại Canada và kể từ 1992 tại Bỉ và Anh quốc.
Hiện tại, về tình trạng sức khỏe, ông François vẫn còn làm việc một ít thời gian, thường là phải nằm nghỉ và cứ 6 tháng phải đi tái khám trong bệnh viện một lần, theo dõi tình trạng hủy hoại của vùng não. MTT

Ông Paul François, nhà nông tại Bernac, Pháp

Ông Paul François, nhà nông tại Bernac, Pháp